Bài viết

Nụ hôn đầu

Quảng Ninh26/12/202512C3 (THPT Hoàng Quốc Việt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Nụ hôn đầu tôi không tặng người yêu

Mà tặng cho một người con gái

Mười bảy tuổi bước qua thời vụng dại

Khoác trên mình chiếc áo màu xanh."

Chiến tranh đã lùi xa.

Giờ đây, tôi sống giữa thời bình, giữa những con đường rợp bóng cây, giữa những buổi chiều lộng gió và những ngày tháng không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Người ta vẫn nói rằng thời gian có thể chữa lành mọi vết thương, nhưng tôi biết có những ký ức không bao giờ phai mờ. Không phải vết thương trên da thịt, mà là những vết hằn trong tâm trí—dù có bao nhiêu năm trôi qua, vẫn in sâu trong từng giấc mơ.

Đôi khi, giữa những buổi chiều tĩnh lặng, khi nắng vàng rơi xuống hiên nhà và tiếng chim ríu rít trên những tán cây cao, tôi lại mơ về Trường Sơn năm ấy. Mơ thấy cánh rừng già xanh thẫm, những con đường đất đỏ phủ đầy bụi, những chiếc ba lô sờn vải nặng trĩu trên lưng. Mơ thấy em—cô gái tuổi mười bảy, với chiếc áo xanh bạc màu, với nụ cười rạng rỡ ngay cả khi cái chết đã kề cận.

Ký ức kéo tôi trở về...

Mùa hè năm đó, tôi hai mươi tuổi.Là một người lính trẻ của Trung đoàn 9, tôi được điều đến một cứ điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày ấy, chiến tranh chưa kết thúc, bom đạn vẫn còn trút xuống mỗi ngày. Nhưng giữa những tháng ngày khốc liệt, tôi đã gặp em.

Lần đầu tiên, tôi thấy em đang gò lưng vác một bao gạo lớn, từng bước chắc nịch trên con đường mòn đầy sỏi đá. Nắng đổ xuống vai em, khiến những giọt mồ hôi lấp lánh như ánh sao. Dưới chiếc nón lá đã sờn, khuôn mặt em lấm tấm bụi đường nhưng vẫn ánh lên nét rạng rỡ của tuổi trẻ.

"Anh bộ đội, anh đi đâu vậy?"

Giọng em trong veo, nhẹ như cơn gió đầu hạ.

"Tụi tôi đi tiếp viện cho đơn vị phía trước." Tôi liếc nhìn cái bao gạo trên lưng em, nhíu mày. "Một mình em vác hết chỗ này à?"

"Vâng, tụi em quen rồi mà!"

Em cười, cái kiểu cười nhẹ bẫng như thể chẳng có gì có thể khiến em mệt mỏi. Tôi đã nhìn thấy nhiều nụ cười giữa chiến trường, nhưng chưa bao giờ thấy một nụ cười nào trong trẻo như vậy.

Những ngày sau đó, tôi và em gặp nhau nhiều hơn. Em kể cho tôi nghe về quê hương mình, về những cánh đồng bát ngát, về con sông xanh lững lờ chảy qua xóm nhỏ. Em bảo ngày còn bé, em thích nhất là những buổi chiều hè thả diều, thích chạy chân trần trên nền đất nứt nẻ, thích nằm dài trên bãi cỏ nhìn mây trôi.

"Tụi em hồi đó nghịch lắm, hay bứt hoa cài đầy tóc rồi chạy khắp xóm. Mẹ em bảo con gái phải dịu dàng, phải biết thêu thùa, nhưng em chỉ thích trèo cây với chạy nhảy thôi."

Tôi bật cười khi nghe em nói vậy. Một cô gái nhỏ bé giữa chiến trường, vai vác gạo, tay cầm cuốc, vẫn có thể hồn nhiên kể về những ký ức tuổi thơ. Trong những ngày khói lửa triền miên, những câu chuyện của em như một làn gió mát len lỏi vào lòng tôi.

Tôi không yêu em. Nhưng giữa bom đạn và chết chóc, em là một điều gì đó thật dịu dàng.

"Những ai từng đi qua chiến tranh

Chắc biết những trận bom tọa độ

Cả cánh rừng tan hoang loang lổ

Sau trận bom hủy diệt bạo tàn."

Hôm ấy, trời âm u.

Chúng tôi đang đóng quân ở một cao điểm, nhận nhiệm vụ chặn địch không cho tiến vào tuyến vận tải chính. Những ngày qua, quân ta và quân địch đã giao tranh liên tục. Ban ngày, chúng tôi phục kích, đánh rồi rút; ban đêm, lại luồn rừng hành quân. Không ai trong đơn vị tôi được ngủ trọn một giấc, ai cũng kiệt sức, nhưng không ai lùi bước.

Sáng hôm đó, khi mặt trời chưa kịp lên cao, lính trinh sát báo về: một toán lính Mỹ đang tiến vào khu vực này. Không chần chừ, chúng tôi nhanh chóng triển khai đội hình, sẵn sàng chiến đấu.Tiếng súng nổ rền vang, xé toạc không gian tĩnh lặng. Đạn bay vun vút qua đầu, cày nát những tán lá xanh um. Tôi siết chặt khẩu AK, mắt dán chặt vào từng bóng địch lẩn khuất giữa rừng cây. Lần đầu tiên, tôi giết một người ở cự ly gần—một gã lính Mỹ to cao, ngã xuống ngay trước mặt tôi. Hắn mở to mắt, như chưa tin mình đã chết. Tôi cũng vậy.

Chiến trường không có chỗ cho do dự. Tôi lao lên phía trước, cùng đồng đội đánh bật quân địch. Nhưng ngay khi chúng tôi vừa giành được lợi thế, trời bỗng rung chuyển dữ dội. Có tiếng hét vủa ai đó:

-Chúng nó gọi máy bay tới. Chúng nó dội bom toạ độ

Bom tọa độ.

Đó là thứ vũ khí hủy diệt khủng khiếp mà không quân Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt Nam. Bom không rơi một cách ngẫu nhiên, mà được thả theo tọa độ đã tính toán trước. Một loạt bom dội xuống, chính xác đến từng mét. Những cánh rừng già bị xé toạc, những quả đồi bị san phẳng, mọi thứ trong bán kính hàng trăm mét đều bị hủy diệt.Gió thổi hun hút qua cánh rừng tan hoang, những tán cây bị xé nát bởi trận bom vừa rồi. Tôi cảm thấy trong không khí vẫn còn vương lại mùi khói súng, mùi thuốc nổ, cả mùi máu tanh nồng. Mọi thứ xung quanh như nín thở, chỉ còn tiếng thở dốc của em và nhịp tim tôi đang đập loạn trong lồng ngực.Tôi quỳ xuống, nâng em vào lòng. Cơ thể em lạnh dần, đôi bàn tay lấm lem bùn đất run rẩy bám lấy tay tôi, yếu ớt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn em đi.Tôi siết chặt lấy em. Không biết để làm gì. Giữ em lại? Cứu lấy em? Hay chỉ để lừa mình rằng hơi ấm này vẫn còn?

Tôi chưa từng sợ hãi như lúc này.Tôi từng đối diện với kẻ thù, từng nhìn thấy đồng đội gục xuống ngay bên cạnh, từng lao ra giữa làn đạn mà không hề chớp mắt. Nhưng tôi chưa từng sợ hãi như bây giờ—sợ nhìn thấy một người đang rời xa mình, sợ bản thân vô dụng đến mức chẳng thể làm gì ngoài việc ôm em chặt hơn.Bàn tay em siết lấy tay tôi, yếu ớt nhưng kiên định. Ánh mắt em nhìn tôi, không có hoảng sợ, không có oán trách, chỉ có một sự tĩnh lặng đến dịu dàng.

Em khẽ mở môi, giọng nói yếu ớt đến mức tôi phải ghé sát vào mới có thể nghe rõ từng chữ.

"Đừng... đưa... em đi, không... kịp... nữa...mô

Máu... đã cạn, em...không còn...sức...nữa

Em... lạnh lắm... Hãy... ôm em... Em tựa

Em... nhờ anh... chuyển giúp... mẹ... vài lời...!!!"

Tôi mở miệng, nhưng không nói được gì.

Tôi nghĩ về hoà bình.

Hòa bình ư?

Tôi chỉ biết đến những trận đánh kéo dài triền miên, biết đến những lần hành quân xuyên rừng, biết đến những người anh em của tôi ngã xuống và không bao giờ tỉnh lại. Tôi chỉ biết rằng chúng tôi phải chiến đấu, phải giành lại đất nước, phải đánh đuổi kẻ thù. Nhưng hòa bình... phải đánh đổi nhiều như thế này sao? Hoà bình là thứ mà mỗi con người sinh ra đều được hưởng. Giờ đây, chỉ để giành lại từ tay bọn xâm lăng, bao nhiêu con người, bao nhiêu máu thịt đồng bào của tôi, người thân tôi, bạn bè tôi phải ngã xuống. Cái giá phải trả cho hoà bình đắt đến vậy sao

Tôi cúi xuống, nhìn em. Môi em tái nhợt, hơi thở gấp gáp nhưng đôi mắt vẫn trong veo như lần đầu tiên tôi gặp. Từng lời nhắn đến mẹ phải khó khăn lắm em mới có thể thốt ra. Từng lời, từng lời nghe thoảng như cơm gió.

"Anh ơi... em người yêu... chưa có..."

Tôi khẽ run rẩy.

"Phút... lìa đời... em muốn... được... anh hôn..."

Lời nói của em nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến tôi như bị sét đánh.Tôi không biết phải trả lời em thế nào. Tôi chỉ biết trong giây phút ấy, giữa những mất mát, giữa chiến tranh tàn khốc, em vẫn giữ cho mình một mong ước thật giản đơn. Một mong ước của những cô gái tuổi mười bảy, một khao khát rất con người, rất dịu dàng giữa những khốc liệt của cuộc đời.

Tôi cúi xuống, đặt lên môi em một nụ hôn thật khẽ. Môi em lạnh. Lạnh như hơi sương đọng trên lá non mỗi sớm mai, lạnh như ánh trăng rơi xuống lòng suối vắng. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được một thoáng run rẩy rất nhẹ, một nhịp đập rất khẽ từ cơ thể đang dần lụi tàn trong vòng tay tôi.

Tôi nhắm mắt, không nghĩ gì cả, chỉ để khoảnh khắc này trôi qua thật chậm. Một nụ hôn giữa chiến trường, giữa tiếng bom đạn còn chưa kịp lắng xuống, giữa sự sống và cái chết đan xen. Một nụ hôn không xuất phát từ tình yêu, cũng không hứa hẹn bất kỳ điều gì, chỉ đơn giản là một sự sẻ chia cuối cùng giữa hai con người trong những giây phút ngắn ngủi trước khi vĩnh viễn xa nhau.

Nhiều năm sau, tôi tìm được quê của cô gái ấy. Mảnh đất ấy bình yên hơn tôi tưởng. Không còn tiếng bom rơi, không còn những con đường loang lổ hố bom, chỉ còn những cánh đồng trải dài, những mái nhà nép mình dưới hàng cau xanh mướt.Tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ nơi em từng sống. Mẹ em đã già, mái tóc bạc gần hết. Khi nghe tôi nhắc đến tên em, bà lặng đi rất lâu, rồi chỉ khẽ gật đầu, như thể đã luôn chờ đợi ngày này. Tôi đưa bà một tấm khăn tay cũ, có lẽ em từng mang theo bên mình. Tôi kể lại những gì đã xảy ra ngày hôm ấy—không phải những đau thương, mà là cách em đã cười dịu dàng đến phút cuối, cách em vẫn giữ trong mình một ước mơ rất con gái, ngay cả giữa chiến trường khốc liệt. Mẹ em không khóc. Bà chỉ lặng lẽ siết chặt tấm khăn, như thể trong đó vẫn còn hơi ấm của con gái nhỏ bé. Tôi ngồi với bà rất lâu. Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua hiên nhà, mang theo mùi lúa chín và hương cau thoảng trong không khí.

Trước khi rời đi, tôi cúi đầu thật sâu, thì thầm một câu không biết là nói với bà hay nói với chính mình:

"Em ấy đã đi rất nhẹ nhàng... Và em ấy đã cười."

Bà gật đầu. Một nụ cười mờ nhạt hiện lên nơi khóe môi nhăn nheo.

Tôi quay lưng bước đi, mang theo những kỷ niệm của một thời đã cũ.

Hòa bình rồi. Tôi đã sống, nhưng từ đó về sau, tôi không yêu ai nữa. Thật ra chẳng có nụ hôn nào dành cho người yêu hết. Bởi tôi chẳng còn rung động với ai đến như vậy nữa rồi. Không phải vì tôi không thể, mà vì tôi không muốn. Bởi trong một góc sâu thẳm nhất của tâm hồn, vẫn luôn có một người con gái mười bảy tuổi, với nụ cười dịu dàng giữa chiến tranh, với một ước mơ thật nhỏ bé, và với một nụ hôn cuối cùng giữa những ngày bom đạn. Và mỗi lần như thế, tôi lại tự hỏi—giữa cuộc chiến ấy, em đã mang theo điều gì?

___

Thơ: Nụ hôn đầu -Trần Thanh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn