Nữ thanh niên xung phong Trường Sơn và cuốn nhật ký bên suối
Bà Vượng nhập ngũ vào Đội Thanh niên xung phong 559 năm 1966 khi mới 17 tuổi. Suốt 5 năm trời ròng rã trên tuyến lửa Trường Sơn, bà đã âm thầm viết một cuốn nhật ký tay. Đó không chỉ là những dòng tâm sự của tuổi trẻ, mà còn là những trang sử sống động ghi lại tinh thần lạc quan, tình đồng đội và nỗi nhớ nhà da diết giữa những trọng điểm bom đạn ác liệt nhất như Ngã ba Đồng Lộc, Phà Xuân Sơn.
Bà Vượng kể, cuốn sổ tay của bà được làm từ giấy pơ-luya, bìa là mảnh ni-lông cắt ra từ vỏ bao gạo để chống thấm nước. Mỗi ngày, sau những giờ làm nhiệm vụ san lấp hố bom hay mở đường dưới mưa bom bão đạn, bà lại lặng lẽ ngồi bên bờ suối, dưới ánh đèn dầu leo lắt trong hầm để viết. Trong nhật ký có những dòng đầy xúc động: "Hôm nay là ngày thứ 10 mưa rừng liên tục, áo quần ẩm mốc, tóc tai bết lại. Nhưng chị em trong tổ vẫn cười đùa vang cả góc núi. Tối nay, tổ chức cho chúng em xem phim bộ đội chiếu bóng lưu động. Cảnh đồng lúa chín vàng ở miền Bắc làm em nhớ nhà quá...". Có những trang nhật ký thấm đẫm nước mắt khi bà ghi lại sự hy sinh của những đồng đội thân yêu tại trọng điểm Cổng Trời. Cuốn nhật ký ấy đã theo bà suốt cuộc chiến, là người bạn tri kỷ thầm lặng. Sau ngày đất nước thống nhất, bà vẫn giữ gìn nó như một báu vật. Đối với bà, đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ sục sôi, nơi giữa "lửa" của chiến tranh, những đóa "hoa" tinh thần lạc quan vẫn rực rỡ nở.


