Cựu Thanh niên xung phong

Nữ TNXP và những lá thư chưa kịp gửi

Nữ TNXP và những lá thư chưa kịp gửi

An Giang31/03/2026Ngô Nguyễn Nhi (Đoàn Trường Cao đẳng Y tế Kiên Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Tần lưu giữ hàng chục lá thư của bạn bè cùng đơn vị gửi về gia đình nhưng chưa kịp gửi đi thì họ đã ngã xuống. Những trang giấy ố vàng chứa đựng tình yêu gia đình và niềm tin mãnh liệt vào ngày thắng lợi.

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên tuyến đường Trường Sơn, những nữ thanh niên xung phong (TNXP) không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải sống xa gia đình, xa những người thân yêu. Những lá thư trở thành sợi dây duy nhất nối họ với hậu phương.

IMG_256

Bà Võ Thị Tần khi ấy là một cô gái trẻ, tham gia lực lượng TNXP với nhiệm vụ đảm bảo giao thông trên tuyến lửa. Giữa những ngày đêm san lấp hố bom, phá đá mở đường, bà và đồng đội vẫn cố gắng giữ cho mình những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi – đó là khi ngồi viết thư.

Những lá thư được viết vội trong ánh đèn dầu leo lét, hoặc dưới tán rừng Trường Sơn khi tạm ngớt bom. Có lá gửi về cho cha mẹ, kể về cuộc sống nơi chiến trường, dù gian khổ nhưng luôn lạc quan để gia đình yên lòng. Có lá gửi cho người thương, chứa đựng những tình cảm chân thành nhưng chưa kịp thổ lộ hết.

Bà Lan kể rằng, mỗi khi nhận được thư từ hậu phương, ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Những dòng chữ giản dị từ quê nhà trở thành nguồn động viên lớn lao, giúp họ vượt qua nỗi nhớ và tiếp tục bám trụ.

Nhưng không phải lá thư nào cũng đến được nơi cần đến.

Chiến tranh khốc liệt khiến việc chuyển thư gặp muôn vàn khó khăn. Có những lá thư viết xong nhưng chưa kịp gửi thì đơn vị đã phải di chuyển gấp. Có những lá thư theo người viết ra trận rồi mãi mãi không trở về.

Một lần, sau một trận bom ác liệt, đơn vị của bà Lan bị thiệt hại nặng. Khi thu dọn lại đồ đạc của những đồng đội đã hy sinh, bà và mọi người tìm thấy những lá thư còn dang dở. Có lá chưa kịp gấp, có lá chưa kịp ghi địa chỉ, có lá chỉ viết vài dòng rồi dừng lại.

Những trang giấy thấm mồ hôi, có khi cả nước mắt, ghi lại những ước mơ giản dị: mong ngày hòa bình để trở về, mong được gặp lại gia đình, mong một mái ấm bình yên.

Những lá thư ấy không bao giờ được gửi đi.

Bà Tần giữ lại một vài lá thư như kỷ vật. Mỗi lần đọc lại, ký ức về những người đồng đội lại hiện về – những cô gái trẻ trung, giàu mơ ước, đã gửi lại tuổi xuân nơi rừng núi Trường Sơn.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, bà vẫn nhắc đến những lá thư chưa kịp gửi với niềm xúc động sâu sắc. Đó không chỉ là những trang giấy, mà là những phần đời còn dang dở, những tình cảm chưa kịp trao đi.

Những lá thư ấy, dù không đến được tay người nhận, vẫn sống mãi như một chứng tích của thời chiến – nơi con người đã sống, yêu thương và hy sinh hết mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nữ TNXP và những lá thư chưa kịp gửi | Câu chuyện thời hoa lửa