NỮ TƯỚNG CỦA ĐỒNG BẰNG
Chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay – xin ghi nhớ và noi theo tấm gương của Hồ Thị Bi. Dù thời bình, dù nhiệm vụ khác xưa, chúng ta vẫn nguyện giữ vững ngọn lửa yêu nước, đoàn kết, sáng tạo, sẵn sàng cống hiến cho quê hương, cho đất nước. Xin tri ân những người con ưu tú đã đổ máu và mồ hôi để Chúng ta có được hòa bình hôm nay. Xin thề sẽ xứng đáng với truyền thống vẻ vang của các thế hệ cha anh! “Nữ kiệt miền Đông” – mãi mãi là niềm tự hào của phụ nữ Việt Nam anh hùng!


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
NỮ TƯỚNG CỦA ĐỒNG BẰNG
Tác giả: Trần Chí Thanh – Bí thư Chi đoàn ấp 6
Những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp, khi quân thù ồ ạt kéo vào Nam Bộ, khủng bố đẫm máu, đốt phá nhà cửa, bắt bớ giết hại đồng bào, thì ở vùng đất Hóc Môn – 18 thôn Vườn Trầu, một người phụ nữ gầy gò, chân đất, khăn rằn đã đứng lên tổ chức lực lượng, cầm súng đánh giặc. Người đó là Hồ Thị Bi (tên thật Hồ Thị Hoa), sinh ngày 25 tháng 4 năm 1916 trong một gia đình nông dân nghèo. Từ một cô gái mồ côi cha từ nhỏ, phải đi ở đợ, bán hàng rong nuôi mẹ nuôi em, bà đã sớm giác ngộ cách mạng, gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1936 và trở thành một trong những nữ chỉ huy du kích lừng danh nhất miền Nam.
Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công. Hồ Thị Bi cùng đoàn biểu tình từ Hóc Môn kéo về Sài Gòn giành chính quyền. Nhưng chỉ ít lâu sau, thực dân Pháp quay lại. Chúng tràn vào Hóc Môn bắn giết, đốt phá. Trong hoàn cảnh lực lượng cách mạng còn mỏng, vũ khí thiếu thốn trầm trọng, bà đã gửi con nhỏ về với người thân, quyết tâm ở lại chiến đấu. Với vài quả lựu đạn xin được, bà tập hợp những người cùng chí hướng, lập nên đội võ trang tuyên truyền – tiền thân của Ban công tác số 12 và Đại đội 2804. Ngày 12 tháng 12 năm 1945, tổ của bà bí mật đánh vào chùa Ông giữa quận lỵ Hóc Môn, diệt một tiểu đội địch, phá hủy một khẩu súng. Trận đánh ngắn ngủi nhưng chấn động, khiến địch khiếp sợ, nhân dân nức lòng.
Từ đó, những trận tập kích liên tiếp diễn ra. Hồ Thị Bi chỉ huy đơn vị đánh vào chợ Hóc Môn, Nhà Việc, các đồn bốt địch bằng lựu đạn và súng thu được. Bà tổ chức cả tiểu đội gồm những hàng binh người Âu đào ngũ, dùng nội công ngoại kích. Có trận chỉ trong mười phút, không tốn một viên đạn, đơn vị bà thu được súng FM, Thomson và hàng nghìn viên đạn. Kẻ thù treo thưởng lớn cho ai bắt sống hoặc giết được “Capitaine Hồ Thị Bi”, còn gọi là “Madame 131” – vì bà ký tên bằng những nét rời tạo thành con số 131. Nhưng dân chúng Hóc Môn hết lòng che chở, bà vẫn sống và chiến đấu ngay trong lòng địch.
Năm 1948, Trung tướng Nguyễn Bình ký quyết định phong Hồ Thị Bi làm Trưởng Ban công tác số 12, Đại đội trưởng Đại đội 2804, kiêm Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 935 thuộc Trung đoàn 312 Gia Định. Đơn vị bà trở thành lực lượng vũ trang chủ lực địa phương, vừa chiến đấu, vừa làm kinh tế tự túc, vừa làm công tác binh vận. Bà không chỉ mưu trí trên chiến trường mà còn biết dựa hẳn vào dân, tổ chức phụ nữ và thanh niên tham gia kháng chiến. Địch gọi bà là “Bà chúa rỗng Ông Hồ”, còn đồng bào thì trìu mến gọi là “Chị Năm”.
Năm 1951, bà được giao nhiệm vụ chỉ huy Tiểu đoàn 999 đi xây dựng căn cứ Dương Minh Châu (Tây Ninh) trên tuyến biên giới Việt – Campuchia. Vượt qua rừng sâu nước độc, thú dữ, bệnh tật và sự nghi ngờ của một số người về việc “phụ nữ cầm quân”, Hồ Thị Bi cùng đồng đội đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: mua hàng trăm con trâu từ Campuchia về nuôi dân và bộ đội, mở hành lang tiếp tế, bảo đảm hậu cần cho chiến trường. Năm 1953, khi ra Việt Bắc, bà vinh dự được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bác Hồ khen ngợi bà là “Gương sáng tích cực kháng chiến cho các chị em phụ nữ” và đặt cho biệt danh “Nữ kiệt miền Đông”.
Cuộc đời Hồ Thị Bi là sự hòa quyện giữa khí phách của người chỉ huy và tình cảm của người mẹ, người vợ. Bà đã từng phải gửi con để cầm súng, đã chứng kiến chồng và em trai hy sinh, nhưng không một lần nao núng. Sau này, dù đã giữ nhiều cương vị quan trọng, bà vẫn lặn lội chiến trường, chăm lo chính sách cho bộ đội và nhân dân. Năm 1994, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bà mất năm 2011, hưởng thọ 95 tuổi, để lại tấm gương sáng ngời về ý chí và lòng yêu nước.
Ý nghĩa lịch sử của Hồ Thị Bi không chỉ nằm ở những chiến công. Bà chứng minh rằng trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc, phụ nữ Việt Nam không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn có thể trở thành người chỉ huy tài ba, mưu trí và dũng cảm. Từ một cô gái nghèo thất học, nhờ lý tưởng cách mạng và sự dìu dắt của Đảng, bà đã vươn lên thành Đại tá, Anh hùng. Bài học còn lại đến hôm nay là: tin tưởng vào nhân dân, dựa vào nhân dân, dám nghĩ dám làm, và không bao giờ khuất phục trước khó khăn.
Chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay – xin ghi nhớ và noi theo tấm gương của Hồ Thị Bi. Dù thời bình, dù nhiệm vụ khác xưa, chúng ta vẫn nguyện giữ vững ngọn lửa yêu nước, đoàn kết, sáng tạo, sẵn sàng cống hiến cho quê hương, cho đất nước. Xin tri ân những người con ưu tú đã đổ máu và mồ hôi để chúng ta có được hòa bình hôm nay. Xin thề sẽ xứng đáng với truyền thống vẻ vang của các thế hệ cha anh!
“Nữ kiệt miền Đông” – mãi mãi là niềm tự hào của phụ nữ Việt Nam anh hùng!



