NỮ TƯỚNG GIỮA LANG KHÓI LỬA MẠC THỊ BƯỞI
Đêm ấy, làng Nam Tân bị bao phủ trong màn sương mỏng. Từ phía đồn Trung Hà, ánh đèn pha quét từng vệt sáng lạnh lẽo lên khắp xóm. Tiếng giày đinh của lính Pháp nện xuống mặt đất nghe nặng như dằn vào tim người dân.
Trong một túp lều nhỏ bên bãi dâu, Mạc Thị Bưởi, cô gái mới ngoài đôi mươi, đang quấn lại chiếc khăn nâu. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cương nghị, đôi mắt sâu và sáng – thứ ánh mắt mà hầu hết dân làng coi như niềm hy vọng duy nhất trong những ngày đen tối nhất.
“Chị Bưởi, đêm nay đi nguy hiểm lắm…”
Một cô gái trẻ níu tay chị, run run.
Bưởi mỉm cười:
— Có nguy hiểm mới cần mình đi. Không ai đi thì lấy ai dẫn đường cho cán bộ về cơ sở?
Câu nói đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng cái khí chất rắn như thép khiến người đứng bên không còn nói thêm được gì.
✦ Nhiệm vụ của đêm nay
Chiến khu vừa gửi tin: đêm nay, bộ đội chủ lực sẽ luồn về Thanh Dung đánh đồn địch. Muốn thắng, cần phải nắm đúng vị trí lính gác, đường đi, bãi mìn, bãi rào. Mà chỉ có Mạc Thị Bưởi – người duy nhất dám ở lại vùng tạm chiếm – mới làm được điều đó.
Bưởi hít một hơi thật sâu. Làng quê yên bình ngày nào giờ chỉ còn tiếng cú rúc và tiếng súng thỉnh thoảng vọng lại từ đồn Pháp. Nhưng trong lòng cô, ngọn lửa căm thù vẫn cháy sáng hơn cả bóng tối bao trùm xung quanh.
Cô luồn mình qua rặng tre, men theo lối mòn đã quen thuộc như lòng bàn tay. Ánh đèn đồn Pháp quét ngang qua, chỉ cách nơi cô ẩn mình mấy bước chân. Nhưng Bưởi bình tĩnh như chẳng có gì xảy ra.
Cô nghĩ: “Nếu mình sợ thì dân làng ai còn trụ lại?”
✦ Chui rào thép gai – Vào sào huyệt giặc
Bưởi cúi xuống, tách từng lớp dây thép gai. Cô chọn đúng chỗ bãi cỏ thấp – nơi mà đã nhiều lần theo dõi, cô biết địch thay phiên gác lơ là nhất. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, tiếng động vang lên, đèn pha sẽ quét tới ngay.
Cả thân người cô ép sát xuống đất, trườn qua lớp rào sắc như lưỡi dao. Vạt áo bị móc rách, tay cô sượt vào mũi thép mà rớm máu. Nhưng không một tiếng thở mạnh.
“Còn một chút nữa thôi…” – cô tự nhủ.
Bên trong, địch đang cười nói, uống rượu, tiếng thìa chạm vào lon thiếc vang lách cách. Bưởi len lỏi qua bóng tối, đôi mắt quan sát mọi ngóc ngách: số lính gác, hướng súng, kho đạn, nơi chứa đồ tiếp tế. Mỗi chi tiết đều hiện rõ ràng trong đầu – như đang vẽ bản đồ.



