Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ Y TÁ ANH HÙNG LÊ THỊ THU HẠNH – NHỮNG CHIẾN CÔNG THẦM LẶNG GIỮA LÒNG CHIẾN TRƯỜNG

Mười bốn tuổi xin đi theo cách mạng, mười lăm tuổi tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, rồi trở thành nữ y tá nơi tuyến lửa. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Lê Thị Thu Hạnh đã chăm sóc hơn 300 thương binh nặng, thực hiện hơn 40.000 mũi tiêm và nhiều lần trực tiếp đối mặt với bom đạn để giành giật sự sống cho đồng đội. Những chiến công ấy đã làm nên hình ảnh một nữ Anh hùng LLVT nhân dân với cuộc đời gắn liền với đồng đội, thương bệnh binh và những năm tháng không thể nào quên của chiến trường Trị - Thiên.

Nghệ An11/08/2026Xã Long Kiến (Đoàn xã Long Kiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỮ Y TÁ ANH HÙNG LÊ THỊ THU HẠNH – NHỮNG CHIẾN CÔNG THẦM LẶNG GIỮA LÒNG CHIẾN TRƯỜNG

Anh hùng LLVT nhân dân, Thiếu tá, bác sĩ Lê Thị Thu Hạnh, tên thường gọi là Hảnh, sinh năm 1951 tại thôn Trung Thạnh, xã Phong Chương, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế, nay thuộc xã Phong Dinh, thành phố Huế. Sinh ra trên vùng đất giàu truyền thống cách mạng, tuổi thơ của bà gắn với những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh.

Những trận bom, những cuộc càn quét, cảnh xóm làng tan hoang và hình ảnh cán bộ, chiến sĩ cách mạng kiên cường bám đất, bám dân đã sớm hun đúc trong cô bé Lê Thị Thu Hạnh lòng yêu quê hương và ý chí đấu tranh.

Đầu năm 1965, khi mới 14 tuổi, chứng kiến cảnh quê hương bị quân Mỹ - ngụy đánh phá, Lê Thị Thu Hạnh xin phép gia đình được tham gia cách mạng.

Tuổi còn nhỏ nhưng nhờ nhanh nhẹn, thông minh và thông thạo địa bàn, bà được giao làm nhiệm vụ liên lạc, nắm tình hình địch, theo dõi các vị trí chốt chặn, những khu vực địch thường xuyên lùng sục rồi báo cáo kịp thời cho cấp trên.

Công việc của một giao liên giữa vùng chiến sự không đơn giản là chuyển một mẩu tin. Mỗi chuyến đi đều có thể đối mặt với đồn bốt, phục kích, bom đạn và những cuộc truy lùng bất ngờ của đối phương.

Nhưng cô gái nhỏ tuổi ấy vẫn kiên trì bám địa bàn, hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Tháng 7-1966, khi vừa tròn 15 tuổi, Lê Thị Thu Hạnh gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong thuộc Đại đội Hành lang tỉnh Thừa Thiên. Từ đây, nhiệm vụ của cô ngày càng nặng nề hơn: vận chuyển lương thực, vũ khí, cáng tải thương binh và phục vụ chiến đấu trên những tuyến đường đầy hiểm nguy.

Sau đó, bà được đào tạo để trở thành y tá.

Trong hai năm 1966-1967, Lê Thị Thu Hạnh cùng đồng đội vận chuyển hàng chục tấn vũ khí từ chiến khu về vùng tạm chiếm, đưa hàng trăm thương binh, liệt sĩ về tuyến sau, thu dọn chiến trường và vận chuyển hàng chục tấn lương thực, thực phẩm từ vùng tạm chiếm về căn cứ.

Đó là những chuyến vận chuyển diễn ra chủ yếu trong đêm.

Những người thanh niên xung phong phải luồn qua đồn bốt, điểm phục kích, bom mìn và pháo địch. Ban ngày, họ phải đối mặt với máy bay địch liên tục đánh phá.

Tuổi nhỏ, sức vóc hạn chế nhưng Lê Thị Thu Hạnh luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, bảo đảm hàng hóa và thương binh được đưa đến nơi an toàn.

Tháng 5-1968, bà được điều động đến Đội Điều trị 82, Đội Phẫu tiền phương thuộc K200, Cục Hậu cần, Quân khu Trị - Thiên, đảm nhiệm công việc y tá phòng mổ.

Tại đây, bà bước vào một cuộc chiến đấu khác: cuộc chiến giành lại sự sống cho những người lính bị thương.

Sau mỗi ca phẫu thuật, nữ y tá lại tranh thủ giặt bông băng, hấp sấy dụng cụ y tế, chuẩn bị cho những ca cấp cứu tiếp theo. Những trạm phẫu tiền phương thường xuyên phải hoạt động giữa tiếng bom đạn rung chuyển mặt đất.

Có những đêm, theo yêu cầu của cấp trên, cả đội phải di chuyển thương binh sang địa điểm khác để bảo đảm bí mật, an toàn. Những thương binh nặng cần được cáng đi trong điều kiện thiếu thốn, đường rừng hiểm trở và địch có thể đánh phá bất cứ lúc nào.

Có thời điểm, Lê Thị Thu Hạnh làm việc liên tục từ 15 đến 16 giờ mỗi ngày, thậm chí thức trắng đêm để chăm sóc thương binh.

Bà thường chủ động nhận chăm sóc những thương binh nặng nhất.

Trong suốt bốn năm, từ 1968 đến 1972, nữ y tá Lê Thị Thu Hạnh đã chăm sóc chu đáo hơn 300 thương binh nặng, thực hiện hơn 40.000 mũi tiêm các loại, góp phần bảo đảm an toàn cho thương bệnh binh.

Với bà, những người lính nằm trên giường bệnh không phải những bệnh nhân xa lạ.

Họ là đồng đội.

Là những người vừa trở về từ trận địa với cơ thể đầy thương tích, nhiều người đau đớn, mất máu, có nguy cơ không qua khỏi.

Vì thế, dù công việc nặng nhọc đến đâu, bà vẫn kiên nhẫn chăm sóc từng người. Có những đêm chỉ cần một người thương binh được ngủ yên, nữ y tá có thể ngồi bên cạnh suốt đêm để họ tựa vào mình.

Chính sự tận tụy ấy đã giúp Lê Thị Thu Hạnh được thương bệnh binh tin yêu, đồng đội quý mến và cấp trên tin tưởng.

Tháng 6-1972, Lê Thị Thu Hạnh được cử đi học lớp đào tạo y sĩ.

Trong điều kiện chiến tranh, việc học tập cũng là một thử thách. Nhưng với tinh thần ham học hỏi, bà kiên trì vượt qua khó khăn và tốt nghiệp y sĩ loại giỏi.

Không chỉ giỏi chuyên môn, bà còn gần gũi, giúp đỡ đồng đội, tích cực học hỏi để nâng cao nghiệp vụ và rèn luyện phẩm chất của người cán bộ quân y.

Trong gần 10 năm công tác, chiến đấu tại Đội Điều trị 82, bà được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba, 4 lần được bầu là Chiến sĩ thi đua, 2 lần là Dũng sĩ Quyết thắng cùng nhiều bằng khen, giấy khen.

Đặc biệt, ngày 15-1-1976, Chủ tịch nước phong tặng Lê Thị Thu Hạnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu.

Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận đối với một người phụ nữ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ nơi tuyến lửa, âm thầm chăm sóc, cứu chữa những người lính trở về từ chiến trường.

Sau chiến tranh, Lê Thị Thu Hạnh không dừng lại ở những thành tích đã đạt được.

Năm 1982, bà được cử đi học bác sĩ tại Trường Đại học Y Dược Huế. Tốt nghiệp loại giỏi, bà được điều về công tác tại Phòng khám Viện Quân y 268, Cục Hậu cần, Quân khu 4.

Với kinh nghiệm tích lũy từ những năm tháng ở chiến trường, bác sĩ Lê Thị Thu Hạnh tiếp tục đóng góp vào việc nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh cho cán bộ, chiến sĩ.

Những đề xuất của bà xuất phát từ thực tiễn công tác và chăm sóc thương bệnh binh, vì vậy được lãnh đạo đơn vị đánh giá cao và áp dụng hiệu quả.

Năm 1993, sau gần 30 năm công tác trong quân đội, bà nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá.

Nhưng cuộc đời cống hiến của nữ Anh hùng chưa dừng lại.

Trở về đời thường, Lê Thị Thu Hạnh tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu thanh niên xung phong tại thành phố Huế. Bà đảm nhiệm cương vị Phó Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong thành phố Huế, tiếp tục gắn bó với đồng đội và các hoạt động nghĩa tình.

Ở tuổi 75, với hơn nửa thế kỷ đứng trong hàng ngũ của Đảng, bà vẫn dành nhiều tâm huyết cho công tác tìm kiếm hài cốt đồng đội, chăm lo gia đình thương binh, liệt sĩ và những người bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam có hoàn cảnh khó khăn.

Bà cũng thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học, kể cho thế hệ trẻ về những năm tháng chiến đấu, về sự hy sinh của đồng đội và những giá trị mà thế hệ hôm nay cần trân trọng.

Với Lê Thị Thu Hạnh, chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về đồng đội chưa bao giờ khép lại.

Bà vẫn đau đáu trước thực tế nhiều đồng đội đã hy sinh nhưng chưa tìm được hài cốt, nhiều gia đình thương binh, liệt sĩ và người bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam vẫn còn gặp khó khăn.

Vì thế, bà tâm niệm rằng khi mình còn sức khỏe thì vẫn còn phải tiếp tục làm những việc có ích cho đồng đội.

Từ cô bé 14 tuổi bước vào hoạt động cách mạng, đến nữ thanh niên xung phong, người y tá giữa tuyến lửa, rồi bác sĩ quân y và Anh hùng LLVT nhân dân, cuộc đời Lê Thị Thu Hạnh là một hành trình dài của sự cống hiến.

Những chiến công của bà không gắn với những trận đánh vang dội hay những chiến thắng được đo bằng số lượng vũ khí thu được. Đó là những chiến công thầm lặng phía sau trận địa: một mũi tiêm, một lần chăm sóc, một đêm thức trắng, một thương binh được cứu sống và một đồng đội được đưa trở về tuyến sau.

Chính những điều tưởng như bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của cả một cuộc chiến tranh.

Và hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh nữ y tá năm xưa vẫn tiếp tục tỏa sáng bằng một cách khác: đi tìm đồng đội, chăm lo người có công và truyền lại ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ.

Đó cũng là cách người nữ Anh hùng giữ gìn lời hứa với những người đã nằm lại trên mảnh đất Trị - Thiên năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỮ Y TÁ ANH HÙNG LÊ THỊ THU HẠNH – NHỮNG CHIẾN CÔNG THẦM LẶNG GIỮA LÒNG CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa