Nữ y tá Trường Sơn - "Thần hộ mệnh" của những người lính
Bà Nguyễn Thị Thanh Vân, nguyên y tá Bệnh viện dã chiến K84 trên tuyến đường Trường Sơn (1971-1974). Trong suốt 3 năm, bà đã trực tiếp tham gia cứu chữa cho hơn 500 thương binh, có những ca mổ phải tiến hành dưới ánh đèn dầu giữa bom rơi đạn nổ.
Năm 1971, cô gái 19 tuổi Nguyễn Thị Thanh Vân quê Quảng Nam vừa tốt nghiệp trường y tá liền xung phong vào chiến trường. Bà được điều động về Bệnh viện dã chiến K84, nằm sâu trong đại ngàn Trường Sơn - nơi tiếp nhận thương binh từ các mặt trận đường 9 - Nam Lào và Bắc Quảng Trị.
"Những ngày cao điểm, bệnh viện tiếp nhận hàng trăm thương binh. Có những ca mổ kéo dài 10-12 tiếng liên tục. Chúng tôi làm việc không kể ngày đêm, có khi 3-4 ngày không ngủ. Mệt lắm, nhưng nhìn các anh thương binh, thấy mình còn may mắn hơn họ nhiều" - bà Vân nhớ lại.
Ký ức ám ảnh nhất với bà là lần máy bay B52 ném bom gần khu vực bệnh viện. "Đang mổ, bom rung chuyển cả lán trại. Đèn tắt, dụng cụ y tế rơi vãi. Chúng tôi phải bật đèn pin, chụm đầu vào nhau để tiếp tục ca mổ. Bệnh nhân là một thương binh nặng, nếu dừng lại, anh ấy sẽ chết. Chúng tôi đã cứu được anh ấy, nhưng 2 nữ y tá khác bị thương do mảnh bom" - bà xúc động kể.
Trong số những người lính bà từng cứu chữa, có người đã ra đi mãi mãi, có người may mắn sống sót. "Tôi vẫn nhớ anh Trần Văn Bốn, quê Hà Tĩnh, bị thương ở ngực. Trước khi mất, anh còn thì thầm cảm ơn tôi và dặn: 'Nếu chị có về Hà Tĩnh, nhắn với mẹ tôi rằng con trai bà không hổ thẹn'. Tôi đã tìm về Hà Tĩnh, thắp cho anh nén nhang. Anh yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ quê nhà" .
Sau chiến tranh, bà Vân tiếp tục công tác trong ngành y tế, chăm sóc sức khỏe cho nhân dân. Nhưng những năm tháng Trường Sơn vẫn là quãng thời gian không thể nào quên. "Tôi tự hào vì đã góp phần nhỏ bé của mình cho cuộc chiến vĩ đại của dân tộc" .


