Nửa chiếc bánh lương khô
Hùng và Quân là hai đứa bạn cùng xóm, cùng đi lính, rồi lại cùng nằm chung một hố cá cáy giữa lúc pháo dập tơi bời. Bụng đói cồn cào, Hùng lôi trong túi áo ra nửa chiếc bánh lương khô cuối cùng, bẻ đôi, đưa phần to hơn cho bạn.
Hùng và Quân là hai đứa bạn cùng xóm, cùng đi lính, rồi lại cùng nằm chung một hố cá cáy giữa lúc pháo dập tơi bời. Bụng đói cồn cào, Hùng lôi trong túi áo ra nửa chiếc bánh lương khô cuối cùng, bẻ đôi, đưa phần to hơn cho bạn.
"Ăn đi mày, lấy sức mà bò về với cái Lan. Nó mong mày cháy cả mắt rồi kìa."
Quân gạt tay: "Thôi, mày mới là đứa cần sức để sau này còn về gánh việc cho u mày. Nhà mày có mình mày là trai."
Hai thằng cứ thế đùn đẩy nhau nửa miếng bánh nhỏ xíu, vụn bánh rơi cả vào lớp áo màu lá mạ. Cuối cùng, chúng nó quyết định mỗi đứa cắn một miếng nhỏ, rồi nhìn nhau cười trừ. Giữa cái ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết, nửa chiếc bánh ấy dường như còn quý hơn cả bạc vàng, vì nó gói ghém cái nghĩa tình của những đứa trẻ lớn lên cùng nhau qua những mùa khoai, mùa sắn.



