Thân nhân liệt sĩ, người có công

NỬA THẾ KỶ CHỜ CON TRỞ VỀ - MNBN

Hơn nửa thế kỷ mòn mỏi chờ đợi, ở tuổi 104, mẹ Phạm Thị Lài cuối cùng cũng được đón người con trai liệt sĩ Nguyễn Công Hòa trở về quê hương sau 50 năm xa cách. Câu chuyện xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng, sự hy sinh và lòng yêu nước là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ công lao của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Thái Nguyên22/05/2026Thanh niên chi đoàn trường Mầm non Bản Ngoại (Trường Mầm non Bản Ngoại, xã Phú Thịnh, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NỬA THẾ KỶ CHỜ CON TRỞ VỀ - MNBN

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, trên con đường nhỏ dẫn vào xã Đại Đồng, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, cờ đỏ sao vàng rực rỡ tung bay trong gió. Hàng trăm người dân đứng lặng hai bên đường, chờ đón người con của quê hương – liệt sĩ Nguyễn Công Hòa – sau hơn nửa thế kỷ xa cách trở về đất mẹ.

Giữa dòng người ấy, hình ảnh khiến ai chứng kiến cũng nghẹn lòng là cụ Phạm Thị Lài – người mẹ đã bước sang tuổi 104. Mẹ ngồi trên chiếc xe lăn cũ, đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác nhưng vẫn hướng mãi về phía đầu làng, nơi chiếc xe chở hài cốt con trai đang dần tiến lại gần. Thời gian có thể lấy đi trí nhớ của mẹ, nhưng ký ức về người con trai năm nào lên đường nhập ngũ vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

Liệt sĩ Nguyễn Công Hòa sinh năm 1951 trong một gia đình có bảy anh chị em. Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ, thuộc biên chế Quân khu 4. Mang trong tim khát vọng bảo vệ Tổ quốc, chàng trai trẻ đã chiến đấu đầy quả cảm trên chiến trường. Năm 1973, khi đang là Trung đội trưởng thuộc Sư đoàn 968 và làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào, anh đã anh dũng hy sinh.

Ngày nhận giấy báo tử, gia đình đau đớn tột cùng. Nhưng nỗi đau ấy còn day dứt hơn khi giấy báo tử không ghi rõ nơi anh hy sinh và an táng. Từ đó, hành trình đi tìm con của mẹ Phạm Thị Lài bắt đầu – hành trình kéo dài hơn 50 năm đầy nước mắt và hy vọng.

Năm tháng qua đi, người mẹ già lần lượt phải tiễn biệt chồng và nhiều người thân. Thế nhưng, điều khiến mẹ đau đáu nhất vẫn là chưa thể tìm được nơi yên nghỉ của con trai. Mỗi dịp giỗ con, mẹ lại lặng lẽ cầm nén hương đứng trước bàn thờ, khấn gọi tên con trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Thương mẹ chồng ngày đêm mong ngóng con trai, bà Phạm Thị Vinh – con dâu của mẹ Lài – đã thay mẹ rong ruổi khắp nơi tìm kiếm thông tin về liệt sĩ Nguyễn Công Hòa. Những năm tháng ấy, bà đạp xe đến nhiều nghĩa trang, gửi thư tới các đơn vị quản lý nghĩa trang liệt sĩ với hy vọng tìm được chút manh mối. Nhưng rồi hết lần này đến lần khác, gia đình vẫn rơi vào vô vọng.

Khi tuổi cao sức yếu không còn đủ sức tiếp tục hành trình, gia đình giao lại tâm nguyện ấy cho con cháu. Và rồi điều kỳ diệu cũng đến. Nhờ sự hỗ trợ của các nhóm thiện nguyện tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại Nghệ An và Hà Tĩnh, gia đình phát hiện một phần mộ mang tên Nguyễn Công Hòa tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9, tỉnh Quảng Trị.

Sau quá trình đối chiếu hồ sơ, giám định ADN và xác minh thông tin, gia đình cuối cùng cũng có thể khẳng định: người con trai mà mẹ Lài chờ đợi suốt hơn nửa thế kỷ đã được tìm thấy.

Ngày đón con trở về quê hương, cả không gian như lặng đi trong nước mắt. Khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng phủ trên hài cốt con trai, mẹ Lài òa khóc nức nở: “Hòa ơi! Cuối cùng mẹ cũng đã chờ được con về…”

Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mẹ run run vuốt nhẹ lá cờ Tổ quốc, như đang vỗ về đứa con nhỏ sau những tháng năm dài xa cách. Khoảnh khắc ấy khiến tất cả những người có mặt không cầm được nước mắt. Sau hơn 50 năm mòn mỏi đợi chờ, ước nguyện lớn nhất cuộc đời người mẹ Việt Nam anh hùng cuối cùng đã thành hiện thực.

Lễ truy điệu liệt sĩ Nguyễn Công Hòa được tổ chức trang nghiêm trong niềm tiếc thương và biết ơn sâu sắc của gia đình, chính quyền địa phương cùng bà con nhân dân. Từ nay, anh đã được trở về an nghỉ trong lòng đất mẹ, giữa vòng tay yêu thương của quê hương.

Câu chuyện về mẹ Phạm Thị Lài và liệt sĩ Nguyễn Công Hòa không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử, của sự hy sinh và lòng yêu nước. Hơn nửa thế kỷ chờ con trở về là hơn nửa thế kỷ của niềm tin không bao giờ tắt – niềm tin của những người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như thế vẫn nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh đi trước và gìn giữ truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn