Nước Mắt Ngày Đoàn Tụ Khó Phai
Bài viết khắc họa chân thực về những mất mát nơi chiến trường và nỗi ám ảnh tâm lý dai dẳng của người lính khi trở về thời bình.
Bão lửa thiêu rụi mọi thứ, từ những ngôi làng bình yên đến những thân cây cổ thụ. Trong giao hào chật hẹp, mùi bùn đất quyện lẫn mùi thuốc súng tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Sự tàn khốc của chiến tranh không chỉ nằm ở những vết thương thể xác mà còn ở sự mất mát quá lớn. Nhìn những người bạn chiến đấu tuổi đôi mươi nằm lại nơi chiến trường ác liệt, trái tim người lính như bị bóp nghẹt. Nhịp sống hối hả của thời bình đôi lúc làm tôi cảm thấy lạc lõng. Những buổi sáng thức dậy không còn tiếng kèn báo thức, tôi lại ngẩn ngơ nhìn ra khoảng không vô định, tự hỏi mình đã thực sự rời khỏi cuộc chiến chưa. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Dẫu vậy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tìm niềm vui trong lao động, trong những cuộc hội ngộ cùng anh em cựu chiến binh, cùng nhau ôn lại chuyện cũ để vơi đi nỗi nhớ.


