Cựu Thanh niên xung phong

Nước mắt ngày trở về

Bảy năm tuổi trẻ gắn bó với những cung đường lửa, hai lần bị thương và cống hiến trọn thanh xuân cho Tổ quốc, nhưng ngày trở về, cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Luyến phải đối diện với bệnh tật, cuộc sống đơn thân và những ước mơ dang dở. Câu chuyện của bà là hình ảnh tiêu biểu cho sự hy sinh thầm lặng của nhiều nữ Thanh niên xung phong sau chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với nhiều nữ Thanh niên xung phong, chiến tranh kết thúc không đồng nghĩa với những mất mát đã khép lại. Sau những năm tháng sống giữa bom đạn, nhiều người trở về quê hương mang theo thương tật, bệnh tật và những nỗi đau âm thầm kéo dài suốt cuộc đời.

Cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Luyến là một trong những người như thế. Mới 17 tuổi, bà rời quê hương Thái Bình, tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo vệ cầu Hàm Rồng và tuyến đường 20 Quyết Thắng. Suốt bảy năm giữa chiến trường ác liệt, hai lần bị thương nhưng bà vẫn kiên cường bám đường với tinh thần "Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường, dũng cảm".

Ngày đất nước hòa bình, bà trở về với nhiều dự định cho tương lai. Thế nhưng những vết thương chiến tranh và sức khỏe ngày càng suy giảm đã khiến cuộc sống của bà rẽ sang một hướng khác. Mất sức lao động, thường xuyên đau ốm, bà đành gác lại ước mơ về một mái ấm gia đình. Với bà, việc trở thành người vợ, người mẹ chỉ còn là điều dang dở.

Không chỉ riêng bà Nguyễn Thị Luyến, nhiều nữ cựu Thanh niên xung phong khác cũng phải chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng sau chiến tranh. Có người mang di chứng chất độc hóa học, có người không thể sinh con, có người lặng lẽ sống một mình suốt phần đời còn lại. Họ đều từng dành trọn tuổi thanh xuân cho đất nước, nhưng khi hòa bình lập lại lại tiếp tục đối mặt với những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống đời thường.

Dẫu vậy, ở những người nữ Thanh niên xung phong năm xưa vẫn luôn hiện hữu tinh thần kiên cường và đức hy sinh cao đẹp. Họ âm thầm vượt qua nghịch cảnh, không oán trách số phận, luôn tự hào vì đã được góp một phần tuổi trẻ vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Luyến không chỉ gợi nhắc về những hy sinh thầm lặng của một thế hệ đã cống hiến cả tuổi xuân cho Tổ quốc, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm tri ân, chăm lo tốt hơn đời sống vật chất và tinh thần cho những cựu Thanh niên xung phong - những con người đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn