Ổ Bánh Mì Chia Đôi
Giữa những ngày hoạt động bí mật trong lòng Sài Gòn năm 1974, một ổ bánh mì được chia đôi giữa hai người lính trẻ đã trở thành ký ức theo nhân chứng suốt cả cuộc đời.
Năm 1974, ông Trịnh Công Bảo là chiến sĩ biệt động hoạt động bí mật trong nội thành Sài Gòn. Những ngày ấy, mọi việc đều phải diễn ra âm thầm: gặp gỡ nhanh, liên lạc bằng tín hiệu và thay đổi chỗ ở liên tục.
Có hôm cả ngày không dám ra ngoài vì khu vực bị kiểm tra gắt gao.
Trong tổ công tác của ông có một người đồng đội tên Hải, nhỏ tuổi nhất nhóm. Hải quê ở miền Tây, tính tình vui vẻ và rất hay cười dù cuộc sống lúc nào cũng căng như dây đàn.
Một buổi trưa, sau nhiều giờ di chuyển qua các con hẻm nhỏ để tránh theo dõi, cả hai ghé tạm vào một căn gác cũ của cơ sở cách mạng.
Đó là căn phòng hẹp đến mức chỉ đủ đặt chiếc quạt máy cũ và một cái bàn gỗ lung lay.
Trong túi chỉ còn đúng một ổ bánh mì nhỏ.
Ông Bảo định nhường cho Hải vì thấy cậu em đã mệt lả, nhưng Hải liền bẻ đôi ổ bánh rồi cười:
— “Chia đều mới sống dai được anh!”
Hai người ngồi ăn trong im lặng, nghe tiếng xe ngoài đường chạy qua liên tục.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nửa ổ bánh mì khô cứng lại ngon lạ thường.
Vài tuần sau, trong một lần làm nhiệm vụ chuyển tài liệu, Hải bị bắt khi cố đánh lạc hướng để ông Bảo kịp thoát thân.
Ngày giải phóng, ông Bảo trở lại căn gác cũ năm xưa.
Căn phòng đã bỏ hoang từ lâu.
Ông ngồi rất lâu bên khung cửa sổ nhỏ, nhớ lại hình ảnh chàng trai trẻ cười toe giữa những ngày hiểm nguy chỉ vì một ổ bánh mì được chia đôi.
Sau này, mỗi lần thấy ai bỏ thừa thức ăn, ông lại kể câu chuyện ấy cho con cháu nghe.
Ông nói rằng thời chiến tranh, đôi khi thứ quý nhất không phải là miếng ăn… mà là việc vẫn còn một người sẵn sàng chia phần của mình cho người khác.



