Ổ Bánh Mì Chia Đôi
Câu chuyện kể về một ổ bánh mì nhỏ được hai người lính chia nhau trong lúc hành quân thiếu thốn lương thực. Hành động giản dị ấy thể hiện rõ tình đồng đội trong những năm tháng chiến tranh.
Năm 1972, đơn vị của tôi phải hành quân nhiều ngày liên tục qua những cánh rừng và vùng đồi núi. Lương thực mang theo không nhiều nên ai cũng phải ăn rất tiết kiệm.
Sau một ngày hành quân dài, chúng tôi dừng lại nghỉ bên một con suối nhỏ. Khi mở ba lô ra, tôi phát hiện phần lương khô của mình đã hết.
Tôi khá lo vì ngày hôm sau chúng tôi còn phải đi tiếp một chặng đường dài.
Người bạn cùng đơn vị của tôi tên Phạm Văn Lâm thấy vậy liền lấy trong ba lô ra một ổ bánh mì nhỏ mà anh vẫn giữ lại.
Anh bẻ ổ bánh mì ra làm hai phần rồi đưa cho tôi một nửa.
Tôi nói:
“Cậu giữ lại mà ăn đi, ngày mai còn hành quân.”
Nhưng Lâm chỉ cười và nói:
“Chia nhau thì cả hai đều có sức đi tiếp.”
Chúng tôi ngồi bên con suối, vừa ăn ổ bánh mì vừa nói chuyện về quê nhà và về ngày hòa bình.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, mỗi lần gặp lại nhau, ông Hạnh và ông Lâm vẫn nhớ về ổ bánh mì được chia đôi hôm ấy.
Ông Hạnh thường nói:
“Trong thời hoa lửa, đôi khi chỉ một miếng bánh nhỏ cũng chứa đựng cả tình đồng đội lớn lao.” 🍞


