“O du kích nhỏ” bên bờ Bến Hải
Nhắc đến những năm tháng ác liệt ở khu vực giới tuyến, không thể không nói tới vùng đất Vĩnh Linh – nơi từng được gọi là “tọa độ lửa”. Bên dòng Sông Bến Hải, có một cô gái nhỏ được bà con trìu mến gọi là “O Hường du kích”.
Nhắc đến những năm tháng ác liệt ở khu vực giới tuyến, không thể không nói tới vùng đất Vĩnh Linh – nơi từng được gọi là “tọa độ lửa”. Bên dòng Sông Bến Hải, có một cô gái nhỏ được bà con trìu mến gọi là “O Hường du kích”.
Hường sinh năm 1953 trong một gia đình làm nghề chài lưới. Từ khi còn rất trẻ, cô đã chứng kiến cảnh bom đạn xé nát xóm làng, nhà cửa bị san phẳng, nhiều người thân và hàng xóm hy sinh. Mới 15 tuổi, Hường xin tham gia đội du kích xã, làm nhiệm vụ cảnh giới, tải đạn và dẫn bộ đội qua những đoạn sông nguy hiểm.
Ban ngày, Hường đội nón lá, chèo thuyền như một cô gái đánh cá bình thường. Nhưng đêm xuống, chiếc thuyền ấy lại chở thương binh, vũ khí và lương thực vượt sông. Có những đêm pháo sáng rực trời, máy bay quần thảo, cô phải nằm sát đáy thuyền, chờ thời cơ rồi lặng lẽ tiếp tục hành trình.
Một lần, trong lúc đưa thương binh sang bờ bắc, thuyền của Hường bị phát hiện. Pháo sáng thả xuống, đạn bắn xối xả. Cô bình tĩnh chèo thuyền áp sát bờ lau sậy, dùng mái chèo che cho người bị thương, rồi men theo lạch nhỏ thoát khỏi vòng vây. Nhờ đó, thương binh được cứu sống.
Không chỉ vận chuyển, Hường còn tham gia đào hầm, gài mìn, tiếp tế cho các chốt dân quân ven sông. Nhiều lần suýt mất mạng, nhưng cô vẫn nói: “Còn sông còn làng, còn người giữ đất”.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hường trở về làm nông, sống giản dị như bao người dân quê khác. Những năm tháng lửa đạn chỉ còn lại trong ký ức và những vết sẹo trên cánh tay.
Câu chuyện về “O du kích nhỏ” là hình ảnh tiêu biểu cho biết bao cô gái Vĩnh Linh năm xưa – những con người bình dị mà phi thường. Họ không chỉ cầm súng, mà còn giữ mạch sống cho cả một vùng đất nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Giữa nhịp sống yên bình hôm nay, dòng Bến Hải vẫn chảy lặng lẽ. Nhưng nếu lắng nghe, ta như còn nghe tiếng mái chèo khua nước trong đêm – biểu tượng cho lòng quả cảm thầm lặng của một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa.



