Cựu Thanh niên xung phong

“O Du Kích Nhỏ” Và Cuộc Gặp Gỡ Sau Khói Lửa (1)

“O Du Kích Nhỏ” Và Cuộc Gặp Gỡ Sau Khói Lửa

Ninh Bình07/02/2026Phạm Khắc Hiếu3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện dưới đây kể về một "huyền thoại" sống động qua một tấm ảnh nổi tiếng, minh chứng cho sức mạnh phi thường của con người Việt Nam trong những năm tháng khốc liệt nhất.

“O Du Kích Nhỏ” Và Cuộc Gặp Gỡ Sau Khói Lửa

Năm 1965, tại vùng đất Hương Khê, Hà Tĩnh, một chiếc máy bay phản lực Mỹ bị bắn rơi. Giữa rừng núi hoang vu, cô gái dân quân trẻ Nguyễn Thị Kim Lai – khi ấy chỉ cao 1,47m và nặng 37kg – đã một mình cầm súng áp giải viên phi công Mỹ cao lớn Andrew Robinson.

Khoảnh khắc cô gái nhỏ bé giương cao khẩu súng bước đi hiên ngang bên cạnh người lính Mỹ to lớn, cúi đầu lầm lũi đã được nghệ sĩ Phan Thoan ghi lại. Bức ảnh mang tên "O du kích nhỏ" nhanh chóng trở thành biểu tượng toàn cầu cho tinh thần "lấy yếu thắng mạnh" của dân tộc Việt Nam. Nhà thơ Tố Hữu đã xúc động viết tặng 4 câu thơ nổi tiếng:

"O du kích nhỏ giương cao súng

Thằng Mỹ lênh khênh bước cúi đầu

Ra thế! To gan hơn béo bụng

Anh hùng đâu cứ phải mày râu!"

Hậu chuyện đầy nhân văn:

Ít ai biết rằng, hàng chục năm sau khi hòa bình lập lại, vào năm 1995, viên phi công Robinson đã quay trở lại Việt Nam để tìm gặp người phụ nữ đã áp giải mình năm xưa. Không còn đối đầu qua họng súng, họ gặp nhau như những người bạn cũ. Robinson đã nắm tay bà Lai và nói: "Nếu như ngày đó tôi không bị bà bắt, chưa chắc tôi đã sống sót để có ngày hôm nay".

Câu chuyện về O du kích nhỏ Nguyễn Thị Kim Lai không chỉ là một trang sử về lòng quả cảm, mà còn là một bài ca về sự bao dung và tình hữu nghị sau bão táp của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn