Bài viết

Ở nơi ký ức được chở che, người có công được tri ân

Ninh Bình21/04/2026Kho bạc Nhà nước khu vực V (Kho bạc Nhà nước khu vực V)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ại Trung tâm Điều dưỡng Thương binh và Người có công Long Đất (Xã Long Hải, TP.HCM), những người có công với cách mạng được chăm sóc bằng sự tử tế và lòng tri ân sâu sắc.

Không kể công, chẳng nặng lòng quá khứ, những thương, bệnh binh tại Trung tâm Điều dưỡng Thương binh và Người có công Long Đất (xã Long Hải, TP.HCM) vẫn giữ cho mình tinh thần lạc quan, sống vui, sống khỏe mỗi ngày. Đồng hành cùng họ là đội ngũ y bác sĩ luôn tận tâm chăm sóc, chu đáo như người thân trong gia đình."Ở đây, chúng tôi vẫn là tiểu đội sống cùng nhau"Trong khoảng sân nhỏ của trung tâm, tiếng điều dưỡng cất lên đều đặn, chậm rãi đọc từng dòng tin tức cho ông Nguyễn Văn Hạnh (75 tuổi, quê Đồng Tháp) nghe. Dù đã mất hoàn toàn thị lực do pháo nổ, ông Hạnh vẫn giữ thói quen cập nhật tin tức, dõi theo từng chuyển động của đất nước qua giọng đọc thân quen mỗi ngày.“Dù không nhìn thấy nhưng tôi vẫn muốn biết hôm nay quê hương đất nước thế nào, có gì mới, có gì đáng mừng. Nếu không còn quan tâm đến đất nước, tôi thấy mình sống mà thiếu mất một phần ý nghĩa” - ông Hạnh vui vẻ nói.

Với 34 năm gắn bó, bà Thạch Thị Lâm (75 tuổi, quê Nghệ An) xem nơi đây như mái nhà thứ hai. Tuổi 17, bà từng giấu gia đình, khai tăng tuổi để được nhập ngũ, rồi trở thành công nhân quốc phòng tại chiến trường Lào. Một vụ nổ mìn năm 1971 khiến bà mất khả năng đi lại bình thường, nhưng không thể lấy đi tinh thần thép của người nữ binh năm xưa.

“Chúng tôi mỗi người từ một chiến trường, mang những vết thương khác nhau, nhưng sống cùng nhau như một gia đình để cùng cười, cùng sẻ chia những lúc đau ốm, yếu lòng. Ở đây chúng tôi vẫn là tiểu đội sống cùng nhau” - bà Lâm nói.

Cũng như bà Lâm, ông Nguyễn Chí Tường (66 tuổi, quê Đà Nẵng), mất cả tay lẫn chân trong chiến tranh nhưng vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, không than thở cũng chẳng nản lòng. Với ông, điều đáng quý nhất là ý chí không lùi bước và một tấm lòng đầy nhiệt huyết, ấm áp.

Tại trung tâm, ông Tường cùng các đồng đội thương binh hỗ trợ nhau từng việc nhỏ. “Người sáng mắt đẩy xe cho người không thể bước. Cứ thế mà sống, nương tựa nhau như thời còn trong chiến hào" - ông Tường chia sẻ.

Không chỉ nhận được nghĩa tình đồng đội, ông Hạnh, ông Tường, bà Lâm và những thương, bệnh binh nơi đây còn được đội ngũ y, bác sĩ và điều dưỡng chăm sóc tận tình từng ngày, từ sức khỏe đến tinh thần.

Trong gian phòng chung, một chiếc xe lăn được điều dưỡng lau sạch mỗi sáng, một viên thuốc được đưa tận tay đúng giờ, một nụ cười đáp lại mỗi câu chuyện, tất cả đều là sự hiện diện âm thầm nhưng bền bỉ của lòng tri ân.

“Người trẻ hôm nay phải học hành tử tế, có nghề, có đạo đức, đó mới là cách xây dựng đất nước bền vững” - ông Tường nhắn gửi. Với ông, hạnh phúc là được sống tử tế, lặng lẽ mà kiên cường, giữa những người từng cùng vào sinh ra tử, nay lại cùng nhau đi hết chặng đường đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn