Bài viết

Ở vùng quê Ninh Bình

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng quê Ninh Bình, nơi có dòng sông Đáy hiền hòa chảy qua những cánh đồng lúa, có hai chàng trai lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ. Họ từng hẹn ước, sau này dù đi đâu, làm gì, cũng sẽ trở về, cùng nhau dựng xây quê hương.

Nhưng chiến tranh đã khiến lời hẹn ấy trở nên dang dở.

Hai người bạn ấy là Tuấn và Lâm.

Cả hai cùng nhập ngũ một ngày, cùng khoác lên mình màu áo lính. Trước lúc lên đường, họ đứng bên bờ sông Đáy, Tuấn cười:

“Sau này hòa bình, tao với mày lại về đây, thả diều như hồi bé nhé.”

Lâm vỗ vai bạn:

“Nhất trí. Lúc đó không ai được quên lời hứa đâu đấy.”

Chiến trường không giống như những gì họ tưởng tượng. Đó là những ngày thiếu ăn, thiếu ngủ, là những trận bom dội xuống bất ngờ, là những lần hành quân xuyên rừng trong mưa lạnh.

Một đêm, đơn vị của họ nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn ra tiền tuyến. Con đường họ đi qua là trọng điểm bị địch đánh phá.

Khi đoàn người đang men theo sườn núi, bất ngờ pháo sáng bùng lên. Địch phát hiện.

“Phân tán!” – chỉ huy hô lớn.

Tiếng súng nổ vang. Đạn bay xé gió. Trong lúc hỗn loạn, Lâm trúng đạn, ngã xuống.

Tuấn quay lại, kéo bạn vào một mô đất thấp. Máu từ ngực Lâm thấm đỏ áo.

“Bỏ tao lại… đi đi…” – Lâm thều thào.

Tuấn lắc đầu, giọng nghẹn lại:

“Không! Tao đã hứa rồi, phải cùng về!”

Nhưng Lâm nắm chặt tay bạn, ánh mắt kiên quyết:

“Nếu cả hai cùng chết… thì ai về quê… ai giữ lời hứa?”

Một loạt đạn nữa găm xuống gần đó. Thời gian không còn.

Lâm dùng chút sức cuối cùng đẩy Tuấn đi:

“Về… thay tao… nghe không…”

Tuấn cắn chặt răng, nước mắt hòa với bùn đất. Anh hiểu, nếu chậm thêm một giây, cả hai sẽ không còn cơ hội.

Anh lao đi trong đêm, mang theo lời hứa chưa trọn vẹn.

Chiến tranh kết thúc.

Nhiều năm sau, bên bờ sông Đáy quê nhà Ninh Bình, vẫn có một người đàn ông trung niên đều đặn ra đứng mỗi chiều.

Đó là Tuấn.

Anh mang theo hai chiếc diều. Một chiếc thả lên trời, một chiếc giữ lại trong tay.

Gió thổi, cánh diều bay cao, chao lượn giữa bầu trời yên bình.

Tuấn khẽ nói:

“Tao về rồi… như đã hứa. Còn phần mày… tao sống thay.”

Chiến tranh đã lấy đi rất nhiều thứ – tuổi trẻ, ước mơ, và cả những lời hẹn dang dở. Nhưng chính trong mất mát ấy, tình đồng đội và sự hy sinh lại trở thành điều thiêng liêng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn