Ô Y TÁ GIỮ CỔ TAY CHO NGƯỜI BỊ THƯƠNG
Hạnh khéo đến mức chỉ cần nhìn vết thương là biết băng thế nào.
Cô thường đặt tay lên cổ tay thương binh để xem mạch.
Một hôm pháo đánh sập lán, Hạnh dùng thân mình che thương binh.
Cô bị cột gỗ đè, đau không nói được.
Đồng đội kéo ra, Hạnh chỉ hỏi: “Họ còn sống không?”
Cô mất trong đêm, tay vẫn lạnh băng.
Ai cũng thương cô gái mảnh mai mà dũng cảm.


