Ông Ba Xe – Những Cuốc Xe Ba Gác Và Đôi Giày Cao Su Mòn Gót
Trời ngả về chiều, chiếc xe ba gác máy chở đầy ắp những giỏ bưởi Năm Roi, cam sành nổ máy bình bịch lăn bánh trên con đường đê trải nhựa phẳng lì của phường Long Châu. Trên ghế lái, ông Ba Xe (66 tuổi) mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo, nhưng miệng vẫn cười tươi rói vẫy chào những người hàng xóm vừa đi làm đồng về. Cái tên "Ba Xe" là biệt danh bà con gọi chết danh vì nghề chạy xe chở hàng thuê, chứ ít ai biết tên thật của ông là Lê Văn Bé, cựu chiến binh bộ binh từng có những năm tháng hành quân bộ rã rời qua những cánh rừng rậm rạp ở xứ sở Chùa Tháp.
Hơn bốn mươi năm trước, ông Ba Xe thuộc biên chế của quân tình nguyện Việt Nam. Đôi bàn chân của người lính trẻ ngày ấy chỉ được bảo vệ bằng đôi dép cao su đúc cắt từ lốp xe tải, đã cuốc bộ hàng ngàn cây số truy quét tàn quân Pôn Pốt từ Kongpong Speu cằn cỗi đến tận những dãy núi giáp biên giới Thái Lan. "Đi bộ ngày xưa khổ cực lắm cháu ơi. Mùa khô thì khát khô cổ họng, gót chân nứt nẻ tứa máu. Mùa mưa thì vắt cắn đỏ cả ống chân, lội bùn ngập đến đầu gối, chưa kể mìn giăng khắp lối, bước hụt một bước là bỏ xác nơi đất khách," ông Ba Xe vỗ đét vào chiếc yên xe ba gác bọc da đang ngồi. Chở xong cuốc hàng cuối cùng trong ngày, ông lau vội giọt mồ hôi, nở nụ cười rạng rỡ. Với người lính bộ binh năm xưa, hòa bình hiện diện một cách giản dị và chân thực nhất: Đó là được chạy xe bon bon trên những con đường không còn bóng dáng bom mìn, đôi chân không còn rỉ máu vì những chuyến hành quân dài dằng dặc, và chiếc xe thì luôn đầy ắp những trái ngọt phù sa nuôi sống gia đình.



