ÔNG GIÁO THƯƠNG BINH
Trong cuộc đời của mỗi con người, từ lúc tuổi thơ đến khi về già,ai cũng có những kỷ niệm nhất định. Tôi cũng vậy, từ nhỏ đến giờ có nhiều kỷ niệm nhưng trong đó có kỷ niệm sâu sắc nhất, là lần gặp “Ông giáo thương binh”. Ông đã để lại trong tôi miền ký ức về cách sống, lối sống đẹp, khiến tôi ngưỡng mộ, nhớ mãi, lấy đó làm tiêu chí phấn đấu, học tập. Nhờ vậy, giờ này tôi đã trở thành sĩ quan trong Quân đội nhân dân Việt Nam.
Câu chuyện được bắt đầu, vào dịp lễ 2/9, nắm ấy tôi được ba mẹ cho về quê ngoại thăm chơi, ở đó tôi có nhóm bạn, trong đó có một bạn mồ côi mẹ, bố là bộ đội phục viên, đang lâm bệnh nặng do vết thương ở chiến trường tái phát, không đủ sức lao động nên kinh tế gia đình rất khó khăn, khiến bạn ấy phải nghỉ học sớm để đi bán vé số kiếm thêm tiền, lo thuốc than cho Bố.
Biết tin bạn ấy nghỉ học, sẵn dịp tôi về, nhóm bạn rủ nhau đến nhà động viên và khuyên Bạn ấy đến gặp “Ông giáo thương binh” để nhờ Ông giúp đỡ. Lúc đầu Bạn ấy bán tín, bán nghi cứ hỏi “Ông giáo thương binh” là người như thế nào mà sẵn lòng giúp Tớ? Tớ không tin đâu, ở trên đời này làm gì có người tốt bụng đến như vậy. Lúc đó có một bạn lớn nhất trong nhóm đứng ra giải thích: “Ông giáo thương binh” là người có một mắt, một chân nhưng Ông ấy rất giỏi về kiến thức, thương người, sẵn lòng giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn. Ông mở lớp tình thương dạy tại nhà, và còn hỗ trợ cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn…cậu đến trình bày, chắc ông ấy sẽ giúp cậu, cậu cứ đi với bọn mình đến xem sao! Bạn ấy đáp: Tớ không tin đâu, tớ đã gặp rất nhiều người, họ khỏe mạnh, đủ cả hai mắt, hai chân, làm việc bình thường, thậm chí có người rất giàu có, vậy mà họ chưa hề giúp, huống hồ chi “Ông giáo thương binh” đã bị tàn phế…nói đến đó, Bạn ấy dừng lại, lặng im một lúc… rồi lẩm nhẩm trong miệng “Ông ấy là thương binh như Bố mình”! thấy vậy ….chúng tôi cứ nhìn nhau. Bỗng nhiên Bạn ấy ngước lên trời, hít một hơi dài, cuối xuống gật gù và nói: Được, tớ nghe lời các bạn, Tớ đến xem sao! Vậy là cả nhóm chúng tôi tìm đến nhà Ông giáo. Lúc đó tôi có tâm trạng tò mò, muốn đến nơi để biết thực hư thế nào, chứ thật ra chưa hình dung được là đến đó phải làm gì, nói gì…
Đường làng vòng vèo, vượt qua cánh đồng xa mới đến được nhà Ông giáo. Đúng là tiếng lành đồn xa, khi gặp chúng tôi, Ông vui vẻ, niềm nở hỏi thăm từng bạn, có lẽ vốn sống và kinh nghiệm thực tiễn dày dạn của Ông, Ông đã đoán được ý định chúng tôi đến để làm gì. Ông quan tâm và hỏi rất kỹ về hoàn cảnh của bạn ấy, bạn ấy xúc động, vừa khóc, vừa trả lời trong nước mắt…Ông giáo ôm bạn ấy vào lòng và ôn tồn nói: Cháu yên tâm, từ nay trở đi Ông sẽ nhận cháu vào học lớp tình thương của Ông, hàng tháng Ông sẽ trích một phần lương thương binh để đóng học phí cho cháu, cháu là con thương binh, cháu phải được đến trường, phải học tập thật tốt để còn giúp ích cho đất nước sau này. Còn bệnh của ba cháu, Ông sẽ vận động các Cựu chiến binh (đồng đội của ông) cùng quan tâm, giúp đỡ. Ông còn dặn thêm: cháu phải cố gắng thật sự đấy nhé!
Ông vừa dứt lời, Bạn ấy ngoan ngoãn lau nước mắt, khoanh tay cảm ơn và hứa với Ông sẽ cố gắng học tập thật tốt. Ông giáo xoa đầu bạn ấy và khen: Cháu ngoan lắm! Ngày mai Ông sẽ đến trường gặp thầy, cô chủ nhiệm để đóng học phí cho cháu và đề nghị Nhà trường quan tâm về hoàn cảnh đặc biệt của cháu. Cháu nhớ phải đi học đều. Bạn ấy đáp: Vâng ạ ! Biết ông giáo còn bận việc, nhóm bạn chúng tôi chào Ông ra về.
Kể từ đó hình ảnh “Ông giáo thương binh” hiền lành, phúc hậu và đầy nghị lực cứ hiển hiện trong tâm trí tôi. Hành động đẹp của Ông đã trở thành lẽ sống, niềm tin, thôi thúc tôi tích cực học tập, rèn luyện và khát khao được trở thành một cán bộ trong quân đội để được cống hiến và có được những phẩm chất như Ông, mãi sau này tôi mới biết đó là phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Lần gặp gỡ ấy đã trở thành kỷ niệm, kỷ niệm ấy đã giúp Tôi cảm nhận được tình yêu thương con người vô bờ bến của Ông giáo (một Cựu chiến binh Việt Nam tiêu biểu, mẫu mực). Tuy điều kiện hoàn cảnh của Ông lúc đó còn rất khó khăn, nhưng Ông sẵn lòng chìa tay, cứu giúp người khác khó khăn hơn mình. Có lẽ hơn ai hết, là người trong cuộc, từng vào sinh ra tử, đối mặt với quân thù, nên Ông thấu hiểu và chia sẻ với những mãnh đời bất hạnh, do chiến tranh và kẻ thù đã gây ra. Việc làm của Ông giáo đã gợi lại cho bao người về ý nghĩa của câu ca dao, tục ngữ: “Thương người như thể thương thân” hay “lá lành đùm lá rách”…một đạo lý, truyền thống tốt đẹp bao đời của dân tộc Việt Nam.
Tự hào về Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, đã rèn luyện biết bao thế hệ cán bộ như Ông giáo có phẩm chất, đạo đức tốt. Tuy đã trở về với đời thường nhưng hình ảnh và phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn mãi tỏa sáng trong lòng Nhân dân và toàn xã hội. Tự hào về nhóm bạn nhỏ, tuổi tuy chưa lớn, mà đã biết dành cho nhau sự cảm thông, chia sẻ, biết động viên nhau vượt qua mọi khó khăn thách thức, để được sống, học tập, rèn luyện và cùng chung ước mơ cống hiến phục vụ cho Tổ quốc trong tương lai.
Những ước mơ, khát khao đã trở thành hiện thực, giờ đây Tôi và bạn ấy đã là Sĩ quan trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, tuy mỗi người, mỗi đơn vị công tác khác nhau, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, và mỗi lần như vậy chúng tôi hay nhắc về kỷ niệm, nhắc về “Ông giáo thương binh”. Những lần nghỉ phép, chúng tôi hẹn nhau cùng về thăm và thắp hương cho Ông giáo, bởi ông đã đi xa, về với cõi vĩnh hằng. Cứ mỗi lần như vậy, kỷ niệm ngày trước cứ ùa về, hình ảnh “Ông giáo thương binh” hiền lành, đôn hậu và giàu nghị lực cứ hiện ra trong ký ức như nhắc nhở, động viên chúng tôi: “Hãy yêu thương nhau khi còn có thể”, “cái đích của cuộc đời là sống để yêu thương”.
Kỷ niệm sâu sắc ấy, thật sự là động lực thôi thúc tôi trong học tập, công tác và rèn luyện, dù ở cương vị nào, khó khăn đến đâu, tôi cũng cố gắng vượt qua, nhất là biết dành tình cảm yêu thương đến với đồng chí, đồng đội. Khi còn là Y tá, tôi thường xuyên gần gũi bệnh nhân quan tâm, chăm sóc tận tình, xem họ như người thân trong gia đình mình. Khi làm cán bộ Trung đội, Đại đội, Tiểu đoàn tôi xem cấp dưới như tay chân không thể thiếu…giờ đây công tác ở cơ quan quân sự địa phương, tình cảm ấy chẳng những vậy, mà còn phát huy hơn nữa trong cộng đồng. Nhất là khi bão lũ, mưa gió trái mùa gây thiệt hại cho bà con Nhân dân, những lúc ấy tôi cùng đồng đội phối hợp với các lực lượng tiên phong, tận tình giúp bà con Nhân dân được bà con quý mến. Cách đây không xa, khi dịch covid-19 bùng phát, tôi và đồng đội phối hợp với các ngành, đoàn thể địa phương, các đơn vị đứng chân trên địa bàn và các doanh nghiệp tiến hành huy động nhu yếu phẩm, vận chuyển đến tận nơi hỗ trợ giúp bà con Nhân dân đang gặp khó khăn, khi địa phương thực hiện lệnh phong tỏa để phòng, chống dịch covid -19; đồng thời huy động các Nhà hảo tâm tổ chức những bữa cơm từ thiện “bữa cơm yêu thương” ở các khu cách ly. Việc làm ấy đã để lại biết bao tình cảm tốt đẹp, góp phần củng cố tăng cường mối quan hệ đoàn kết máu thịt giữa quân và dân.
Sự đóng góp ấy, tuy chỉ là một phần nhỏ, còn rất khiêm tốn, nhưng tôi tự cảm thấy tự hào, vì đã ít nhiều thể hiện cách sống, lối sống đẹp được học từ Ông giáo. Một hình mẫu chuẩn mực, giản dị, bình thường nhưng rất cao cả, phản ánh đầy đủ phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Trong giai đoạn hiện nay, trước sự phát triển mạnh mẽ của khoa học, công nghệ thông tin và nhất là mặt trái của cơ chế thị trường … rất cần có nhiều tấm gương tiêu biểu về phẩm chất đạo đức như Ông giáo để tuổi trẻ học tập, noi theo. Hy vọng câu chuyện về “Ông giáo thương binh” (xin phép được dấu tên) tôi vừa kể trên, sẽ được nhiều người biết đến và coi đó là tấm gương tiêu biểu về đạo đức, trách nhiệm của Cựu chiến binh Việt nam, để trân trọng, học tập và làm theo. Và như vậy, chắc chắn cuộc sống này sẽ có ý nghĩa hơn nhiều, bởi đúng như một Nhà văn Nga đã từng nói: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương của con người”./.



