Bài viết

Ông Hai Thuận – Người Lái Đò Và Bến Nước Thời Gian

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng động cơ ghe máy nổ giòn tan xé toạc màn sương sớm trên khúc sông Cổ Chiên đoạn chảy qua phường Long Châu. Trên chiếc ghe gỗ cũ kỹ cắm lá cờ Tổ quốc đã bạc màu nắng gió, ông Hai Thuận hai tay ghì chặt cần lái, cặp mắt nheo nheo rành rẽ lách qua những giề lục bình đang trôi lững lờ theo con nước ròng. Chiếc ghe rẽ sóng, mang theo tiếng cười nói rổn rảng của đám học trò nhỏ sang cồn đi học. Nhìn dáng vẻ ung dung, bành trướng nụ cười hiền khô của người đàn ông bảy mươi hai tuổi ấy, ít ai ngờ bến nước này từng là tọa độ lửa, và đôi tay đang vững vàng tay lái kia từng là một tay chèo "xuất quỷ nhập thần" của đường dây giao liên miền Tây Nam Bộ.

Những năm 1968, khi chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng thanh niên Hai Thuận đêm đêm nhận nhiệm vụ chèo xuồng ba lá chở cán bộ, tải vũ khí qua sông. "Hồi đó bơi xuồng không dám để mái chèo khua nước kêu róc rách. Mạng mình, mạng anh em, và cả những tài liệu mật đều treo trên đầu ngọn sóng," ông Hai rít một hơi thuốc lá, thả khói bay tản mát vào gió sông. Có những đêm pháo sáng của địch bắn rực cả một khúc sông, ông phải ngụp lặn dưới dòng nước lạnh ngắt, dùng miệng ngậm ống trúc để thở, hai tay vẫn bám chặt vào mạn xuồng để giữ thăng bằng cho vũ khí không bị ướt. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, ông thuộc lòng từng hõm xoáy, từng con nước lớn ròng của dòng Cổ Chiên như thuộc lòng chỉ tay mình. Hôm nay, dòng sông không còn gầm rú tiếng đạn pháo, chỉ còn tiếng sóng vỗ ì oạp mạn thuyền. Ông Hai Thuận chọn ở lại bến đò này, đưa đón tụi nhỏ miễn phí. Với ông, mỗi chuyến đò cập bến an toàn trong tiếng cười trẻ thơ chính là sự đền đáp xứng đáng nhất cho những đêm trường sinh tử năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn