Ông Hoàng Ngọc Sáng
Ngày ấy, vùng núi Na Rì của Bắc Kạn còn hoang vu, đường sá chỉ là những lối mòn len lỏi giữa rừng sâu. Đèo Áng Tòng khi ấy không phải là con đường như bây giờ, mà chỉ là vách núi dựng đứng, đá tai mèo sắc nhọn, mùa mưa thì trơn trượt, mùa khô thì bụi mù. Ông Hoàng Ngọc Sáng khi ấy mới ngoài đôi mươi, rời quê theo tiếng gọi của thanh niên xung phong. Ngày lên đường, ông chỉ mang theo chiếc ba lô cũ, vài bộ quần áo và một niềm tin giản dị: góp sức mình mở đường cho quê hương. Những ngày đầu ở công trường đèo Áng Tòng là chuỗi ngày không thể nào quên. Sáng sớm, sương mù dày đặc phủ kín núi rừng. Tiếng cuốc, tiếng xẻng, tiếng búa đập vào đá vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Đá cứng như thách thức ý chí con người. Có hôm, cả đội phải treo mình trên vách núi, từng nhát búa nảy lửa, từng mảnh đá rơi xuống vực sâu hun hút. Ông Sáng nhớ nhất là những đêm mưa. Nước từ trên núi đổ xuống như thác, đất đá sạt lở bất cứ lúc nào. Anh em thanh niên xung phong phải thay nhau canh gác, kịp thời báo động để tránh nguy hiểm. Có lần, một trận lở đất ập xuống ngay sau khi cả tổ vừa rời khỏi vị trí làm việc. Ai cũng lặng đi vài giây, rồi lại siết chặt tay nhau, tiếp tục công việc dang dở. Dù gian khổ, nhưng tình đồng đội nơi ấy lại ấm áp vô cùng. Họ chia nhau từng bát cơm độn ngô, từng ngụm nước suối. Những buổi tối hiếm hoi trời quang, cả đội ngồi bên bếp lửa, hát vang những bài ca tuổi trẻ. Ông Sáng thường là người cất giọng trước, giọng hát không quá hay nhưng đầy nhiệt huyết, khiến ai cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm. Thời gian trôi qua, từng mét đường dần hiện ra. Đèo Áng Tòng không còn là bức tường ngăn cách, mà trở thành con đường nối liền huyện Na Rì và thị xã Bắc Kạn. Ngày thông đường, ông Sáng đứng lặng nhìn con đường uốn lượn giữa núi rừng, lòng dâng lên niềm tự hào khó tả. Những giọt mồ hôi, những vết chai sần trên tay, tất cả đều xứng đáng. Sau này, khi đã trở về cuộc sống bình thường, mỗi lần nhắc đến quãng thời gian làm thanh niên xung phong ở Na Rì, ông Sáng vẫn ánh lên niềm xúc động. Với ông, đó không chỉ là ký ức tuổi trẻ, mà còn là một phần đời đã gắn bó với núi rừng, với đồng đội, và với con đường mang tên Đèo Áng Tòng – nơi ghi dấu những năm tháng không thể nào quên.



