Ông Hoàng Văn Cường
Ông Trần Văn Dũng nhớ rõ cái bắt tay đó hơn bất kỳ điều gì khác.
“Không nói gì nhiều,” ông kể. “Chỉ siết chặt.”
Trước một trận đánh, đơn vị chia thành hai hướng. Ông và một người bạn thân đứng đối diện nhau vài giây.
Không ai biết ai sẽ trở về.
“Gặp lại sau,” người kia nói.
Ông gật đầu.
Họ bắt tay.
Rồi quay đi.
Sau trận, ông tìm lại.
Nhưng không thấy.
Tên người bạn có trong danh sách mất tích.
“Không có tin gì thêm,” ông nói.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ cảm giác của cái bắt tay đó.
Không phải lời nói.
Mà là lực siết.
Như một lời tạm biệt không nói ra.
“Có những thứ không cần nói,” ông nói. “Nhưng nhớ suốt đời.”



