ÔNG LÃO GIỮ BẾN ĐÒ
ÔNG LÃO GIỮ BẾN ĐÒ
Con sông nhỏ chia cắt hai vùng căn cứ. Ban ngày, mặt sông yên ả như bao dòng sông khác ở miền Trung. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi đây trở thành một điểm vượt sông bí mật của cán bộ, bộ đội và lực lượng giao liên.
Người chèo đò là một ông lão ngoài sáu mươi tuổi. Cả vùng chỉ biết ông là người làm nghề chài lưới. Ban ngày, ông thả lưới, vá chài, đưa vài người dân qua sông. Không ai để ý rằng cứ đến nửa đêm, khi tiếng ếch nhái râm ran khắp bờ lau, con đò nhỏ của ông lại âm thầm chở những vị khách đặc biệt.
Ông rất ít nói. Mỗi khi có người đến bến, ông chỉ khẽ hỏi một câu đã được quy ước từ trước. Nghe đúng tín hiệu, ông lặng lẽ tháo dây, đẩy con đò rời bến. Cả chuyến đi hầu như không ai cất tiếng. Chỉ còn tiếng mái chèo khua rất nhẹ để tránh gây chú ý.
Có những đêm mưa lớn, nước sông dâng cao, dòng chảy xiết hơn bình thường. Người đi cùng bảo ông đợi sáng hãy qua. Ông lắc đầu:
"Nếu chờ sáng thì không kịp việc."
Rồi ông cắm mái chèo thật sâu, đưa từng người sang bờ bên kia an toàn.
Nhiều lần máy bay địch thả pháo sáng dọc khúc sông. Cả con sông bừng lên trắng xóa. Ông nhanh tay đưa con đò nép vào những bụi tre ven bờ, phủ thêm cành lá lên mũi thuyền rồi ngồi im như một người đánh cá đang tránh mưa. Khi ánh sáng tắt, con đò lại tiếp tục lặng lẽ xuôi dòng.
Có một chiến sĩ trẻ trong lần đầu vượt sông đã hỏi:
"Bác chèo đò bao nhiêu năm rồi?"
Ông cười:
"Không nhớ nữa. Chỉ mong đến ngày con đò này chỉ chở người đi chợ."
Câu trả lời giản dị ấy khiến ai cũng im lặng.
Chiến tranh kết thúc, cây cầu bê tông được xây thay cho bến đò cũ. Con đò gỗ được kéo lên bờ, úp dưới gốc đa đầu làng. Ông lão không còn chèo đò nữa. Hằng ngày, ông vẫn ra bến sông ngồi nhìn dòng nước chảy như một thói quen đã theo mình suốt nhiều năm.
Một hôm, có vài cựu chiến binh tìm về. Họ nhận ra ngay người chèo đò năm nào. Có người ôm chầm lấy ông, xúc động nói:
"Nếu không có bác, ngày ấy chúng cháu không biết làm sao qua được sông."
Ông chỉ cười hiền:
"Tôi chỉ biết chèo đò thôi."
Không ai nhắc đến công lao. Không ai nói về sự hiểm nguy. Nhưng tất cả đều hiểu rằng, nếu không có những chuyến đò âm thầm ấy, biết bao cán bộ, thương binh và tài liệu quan trọng đã không thể vượt qua dòng sông.
Ngày nay, bến đò cũ chỉ còn trong ký ức của những người từng sống qua chiến tranh. Con đò đã mục theo năm tháng, mái chèo cũng không còn nguyên vẹn. Thế nhưng hình ảnh ông lão lặng lẽ chống sào giữa màn đêm vẫn là một ký ức đẹp về những con người bình dị.
Lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn. Đôi khi, lịch sử được viết bằng những chuyến đò không ghi tên, bởi một người chèo đò vô danh đã dành cả tuổi già để đưa những người lính đi về phía hòa bình.



