Cựu chiến binh

ÔNG LÊ HUY CẨN - ÔNG NGOẠI VÀ MẢNH BOM “22%” NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG TRÁI TIM TÔI

Trong ngăn kéo nhỏ của ông ngoại tôi, có một cuốn sổ tay đã ố vàng và một tấm thẻ thương binh ghi dòng chữ: Thương tật 22%. Mỗi lần nhìn thấy những kỷ vật ấy, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Với tôi, ông không chỉ là một người thương binh, mà là một cuốn sử sống, một nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với tương lai xanh màu hy vọng.

Thanh Hóa12/01/2026Chi đoàn Trường mầm non Xuân Thiên (Chi đoàn Trường mầm non Xuân Thiên-Xã THọ Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ÔNG LÊ HUY CẨN - ÔNG NGOẠI VÀ MẢNH BOM “22%” NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG TRÁI TIM TÔI

Ông ngoại tôi, ông Lê Huy Cẩn (10/03/1948) quê quán xã Xuân Thiên, huyện Thọ Xuân , tỉnh Thanh Hóa (nay là xã Thọ Lập,tỉnh Thanh Hóa). Ông nhập ngũ tháng 2/1965, thời điểm mà cả đất nước sục sôi khí thế "Ba sẵn sàng", khi đế quốc Mỹ bắt đầu đổ quân ồ ạt vào miền Nam. Ông kể, ngày ấy chàng trai trẻ 18 tuổi là ông lên đường với một tâm thế rất nhẹ nhàng: "Chưa đuổi hết giặc thì chưa về cưới mụ ngoại cháu đâu!. Tham gia kháng chiến chống mỹ ông được biên chế vào Trung đoàn 234 Pháo phòng không, rồi sau đó sát cánh cùng khẩu đội pháo 37 ly hành quân vào chiến trường B.

Những bước chân của ông đã in dấu trên cung đường bảo vệ đường dây 559 (Đường mòn Hồ Chí Minh) huyền thoại nối liền hậu phương với tiền tuyến. Từ tháng 2/1966, ông sang giúp nước bạn Lào, tham gia bảo vệ những mạch máu giao thông quan trọng dưới mưa bom bão đạn. Giữa cái nắng cháy da, cái rét thấu xương và những cơn sốt rét rừng nơi đất bạn, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường "nhằm thẳng quân thù mà bắn" để bảo vệ từng chuyến xe chi viện cho miền Nam. Năm 1970, trong một trận oanh tạc dữ dội, ông bị thương nặng bởi mảnh bom găm vào chân và chấn thương làm thủng màng nhĩ. Rời chiến trường với tỉ lệ thương tật 22%, ông trở về miền Bắc phục viên. Dù mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh, đôi tai không còn nghe rõ như trước, nhưng tinh thần người lính trong ông chưa bao giờ tắt.

Nhiều người bảo 22% là nhẹ, nhưng với tôi, đó là 22% xương máu ông đã gửi lại chiến trường để đổi lấy 100% bình yên cho con cháu hôm nay.Sau ngày hòa bình, ông trở về mang theo những vết thương đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe ông than vãn. Hình ảnh ông ngoại – một thương binh vẫn miệt mài tham gia công tác địa phương, vẫn mẫu mực trong lối sống – chính là bài học sống động nhất về tinh thần "Tàn nhưng không phế".

* Người "Thủ lĩnh xanh" và trái tim vì cộng đồng

Rời tay súng, ông phục viên trở về quê hương nhưng chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi. Năm 1973, Ông đảm nhận công tác chính sách thương binh xã hội tại địa phương, dùng chính trải nghiệm của mình để thấu hiểu và giúp đỡ những người đồng đội cùng cảnh ngộ.Tiếp đó, ông từng có một năm đầy nhiệt huyết trên cương vị Bí thư Đoàn xã. Với ông, làm Đoàn không phải là chức vụ, mà là cách để truyền ngọn lửa yêu nước từ chiến trường vào công cuộc lao động sản xuất tại địa phương.; rồi sau đó là Xã đội trưởng, giữ vững an ninh trật tự quê hương.

* Thành quả của một đời kiên trung

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, những cống hiến của ông đã được ghi nhận bằng những danh hiệu cao quý:

• Huân chương Kháng chiến hạng Nhất: Phần thưởng xứng đáng cho người lính bảo vệ đường dây 559 năm xưa.

• 55 năm tuổi Đảng: Một cột mốc vàng son khẳng định niềm tin sắt son, chưa bao giờ lung lay với lý tưởng của Đảng và Bác Hồ.

* Lời nhắn nhủ từ thế hệ đi trước

Mỗi lần tôi khoác lên mình chiếc áo Đoàn thanh niên, ông lại nhìn tôi với ánh mắt trìu mến nhưng đầy kỳ vọng.Ông thường dặn:thời của ông, yêu nước là cầm súng ra chiến trường. Thời của các cháu, yêu nước là cầm trí tuệ đi xây dựng quê hương. Đừng để mình trở thành những người trẻ 'giàu vật chất nhưng nghèo lý tưởng'."Ông dạy tôi rằng, sự hy sinh của thế hệ 1965 không phải để chúng tôi hưởng thụ trong lười biếng, mà để chúng tôi có cơ hội được học tập, được sáng tạo và đưa đất nước sánh vai với cường quốc năm châu

Là một đoàn viên, tôi tự hào vì trong dòng máu mình đang chảy có một phần khí chất của người lính năm 1965. Câu chuyện của ông ngoại chính là động lực để tôi không bao giờ lùi bước trước khó khăn.

Cảm ơn ông vì những vết sẹo, vì 22% thương tật và vì cả một đời hy sinh thầm lặng. Con nguyện tiếp bước ngọn lửa của thế hệ cha anh, sống một tuổi trẻ thật rực rỡ và có ích cho đời.

Năm sáu lăm, tuổi xuân ông gác lại

Tiếng súng rền thay tiếng hát lời ca

Mảnh đạn găm, vết sẹo dẫu nhạt nhòa

Là chứng tích một thời hoa lửa cháy.

Cháu hôm nay giữa bầu trời xanh ấy

Viết tiếp bài ca từ dấu chân ông

Áo xanh Đoàn hòa nhịp trái tim hồng

Giữ lửa tự hào, rạng rỡ non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn