Bài viết

Ông Lê Ngọc Điếm

Hưng Yên07/01/2026Lê Khánh Ngọc (10a6)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông đã từng là một bộ đội, ông đã kể rằng:

“ Hồi ông còn nhỏ, cứ nghe máy bay ầm ầm trên trời là cả nhà vội chạy xuống hầm. Có bữa cơm chưa kịp ăn xong đã phải bỏ lại để tránh bom. Học hành cũng chẳng được yên. Lớp học là mái tranh dột nát, bàn ghế kê tạm từ những tấm ván. Nhưng ai cũng cố gắng, vì thời đó cả nước đều đang chiến đấu. Lớn lên một chút, ông càng hiểu đất nước cần người. Đến ngày 4/7 năm 1977, khi tròn 19 tuổi, ông nhập ngũ. Khoác bộ quân phục màu xanh lên người, ông thấy mình trưởng thành thật sự.Ngày ông nhập ngũ, đơn vị được biên chế vào Đại đội 1, Trung đoàn 533, Sư đoàn 530. Ba tháng đầu tiên sau khi vào quân đội, ông huấn luyện tại Nghệ An. Ngày nào cũng tám tiếng trên thao trường. Buổi sáng học chính trị, buổi chiều lại ra thao trường lăn lộn, tập quân sự đủ các nội dung.

Qua sáu tháng huấn luyện, đơn vị ông được giao nhiệm vụ đặc biệt: sang nước bạn Lào hỗ trợ xây dựng sân bay Cánh Đồng Chum – một công trình quan trọng thời bấy giờ.Khi sang đến đất bạn, Đại đội 1 được giao nhiệm vụ phá đá, nổ mìn, khai phá mặt bằng để làm sân bay. Công nhân cơ giới và bộ đội phối hợp nhịp nhàng. Ngày nào cũng tám tiếng ngoài thao trường, mồ hôi nhễ nhại trong nắng gắt. Đá thì cứng, địa hình hiểm trở, nhưng anh em cứ thế động viên nhau cố gắng.Nhiệm vụ phá đá, nổ mìn rất nguy hiểm. Chỉ một sơ suất nhỏ là có thể mất an toàn. Nhưng vì tình hữu nghị Việt – Lào, vì nhiệm vụ quốc tế, tất cả đều quyết tâm hoàn thành thật tốt.

Ba năm trời ròng rã ở Cánh Đồng Chum, anh em bộ đội đã cùng bạn Lào nổ mìn, phá đá, san đất, tạo nên nền móng vững chắc cho sân bay. Khi những chuyến xe đầu tiên có thể chạy trên mặt bằng hoàn chỉnh, ai cũng cảm thấy tự hào. Đó là công sức của bao mồ hôi, bao ngày nắng lửa, và cả tuổi trẻ của những người lính như ông.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn