Cựu chiến binh

Ông Lường Trọng Tiều

Lào Cai12/01/2026Lường Thị Thu Hiệu (Trường TH & THCS Minh Tiến số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời bom đạn vẫn còn sống mãi trong ký ức của những con người đã đi qua năm tháng gian khổ ấy. Đối với thế hệ trẻ chúng em hôm nay, “Thời hoa lửa” không chỉ là những dòng chữ trong sách lịch sử mà còn là những câu chuyện có thật, được kể lại từ chính những nhân chứng lịch sử. Với em, đó là câu chuyện về ông Vi Thanh Tuyền, một người con của thôn Làng Sảo, xã Mường Lai, đã dành cả tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp đấu tranh bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ quốc tế cao cả. Ông Vi Thanh Tuyền sinh năm 1949, lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh liên miên. Ngay từ khi còn nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh làng quê nghèo khó, người dân sống trong lo âu vì bom đạn và sự tàn phá của chiến tranh. Những điều đó đã sớm hình thành trong ông tình yêu quê hương, đất nước và ý thức trách nhiệm của một người thanh niên đối với Tổ quốc. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào đơn vị 304B, Quân khu Việt Bắc, đóng quân tại tỉnh Thái Nguyên. Trong quân ngũ, ông được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng tiểu đội huấn luyện. Công việc của ông là trực tiếp hướng dẫn, rèn luyện cho các chiến sĩ mới về kỹ thuật, chiến thuật và tinh thần kỷ luật quân đội. Đây là nhiệm vụ không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến nhưng lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng, góp phần xây dựng lực lượng vững mạnh cho các chiến trường ác liệt sau này. Tháng 12 năm 1968, ông được điều động vào đơn vị binh chủng hỏa lực, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Tây, tỉnh An Giang. Đây là khu vực có địa hình phức tạp, sông ngòi chằng chịt, khí hậu khắc nghiệt và thường xuyên diễn ra những trận chiến ác liệt. Ông kể rằng, có những ngày hành quân liên tục trong rừng sâu, thiếu thốn lương thực, thuốc men, nhưng tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ luôn vững vàng. Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên gắn bó, là động lực giúp họ vượt qua mọi gian khổ.

Năm 1969, ông tiếp tục được cấp trên điều động sang nước bạn Campuchia để làm nhiệm vụ quốc tế. Khi đó, quân đội ta thực hiện nhiệm vụ chống lại chế độ Khơ-me đỏ phản động và chính quyền diệt chủng Pôn Pốt, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Đây là nhiệm vụ vô cùng gian khổ và nguy hiểm, bởi kẻ thù tàn bạo, địa hình xa lạ, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Tuy vậy, những người lính Việt Nam vẫn kiên cường chiến đấu, vừa bảo vệ an ninh khu vực, vừa giúp đỡ nhân dân Campuchia ổn định cuộc sống. Qua đó, tinh thần quốc tế trong sáng và phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ” được thể hiện rõ nét. Trong những năm công tác tại Campuchia, ông Vi Thanh Tuyền đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận truy quét, bảo vệ các khu dân cư và tuyến đường quan trọng. Dù đối mặt với hiểm nguy, ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của chính nghĩa. Đến tháng 5 năm 1972, trong một trận càn quét tại tỉnh Tà Keo (Campuchia), ông bị thương. Vết thương ấy là minh chứng rõ ràng cho sự khốc liệt của chiến tranh và những hy sinh mà người lính phải trải qua. Sau khi bị thương, ông được đưa về điều trị tại Bệnh viện K52, tỉnh Tây Ninh. Sau một thời gian điều trị, sức khỏe của ông dần ổn định hơn và được chuyển về Đơn vị điều dưỡng 107, tỉnh Tây Ninh để tiếp tục phục hồi. Cuối năm 1973, ông được điều chuyển ra Bắc, tập kết tại Đơn vị 231, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc. Do ảnh hưởng của vết thương chiến tranh, sức khỏe không còn đảm bảo để tiếp tục công tác lâu dài trong quân đội, ông được chuyển về diện thương binh chờ chế độ nghỉ mất sức. Đến năm 1985, ông chính thức nghỉ theo chế độ của Nhà nước, khép lại quãng đời quân ngũ đầy gian khổ nhưng cũng rất vẻ vang. Trong suốt quá trình tham gia cách mạng, ông Vi Thanh Tuyền luôn chấp hành tốt kỷ luật, hoàn thành nhiệm vụ và giữ vững phẩm chất của người lính. Ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 3/2/1971. Tính đến nay, ông đã có 55 năm tuổi Đảng, luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sống giản dị, gương mẫu và tích cực giáo dục con cháu về truyền thống cách mạng của gia đình và quê hương.

Ngày nay, trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương Mường Lai, ông vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh. Những câu chuyện ấy không nhằm nhắc lại nỗi đau, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Qua câu chuyện của ông Vi Thanh Tuyền, em hiểu rằng “Thời hoa lửa” là quãng thời gian đầy gian khổ, hy sinh nhưng cũng rất đỗi hào hùng của dân tộc ta. Đó là thời của những con người sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc và làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả. Là học sinh hôm nay, được sống trong hòa bình, được học tập trong điều kiện đầy đủ hơn, em càng cảm thấy biết ơn những người đã đi qua “thời hoa lửa” ấy. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội để xứng đáng với những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước. “Thời hoa lửa” đã qua, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng tự hào dân tộc vẫn luôn cháy sáng trong trái tim mỗi người Việt Nam, trong đó có em – một học sinh của quê hương Mường Lai anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn