Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ông Lường Văn Son kể chuyện về ông nội đi bộ đội tham gia cuộc chiến đánh đổi quân mỹ đã hy sinh tại nước bạn Lào

Ông Lường Văn Son kể chuyện về thời ông nội đi bộ đội tham gia cuộc chiến đánh đổi quân mỹ đã hy sinh tại nước bạn Lào

Lai Châu11/02/2026Lù A Sềnh (Đoàn xã Nậm Sỏ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lường Văn Son bản Nà Ngò, xã Nậm Sỏ thường kể cho con cháu nghe về người ông nội của mình bằng một giọng trầm và chậm, như sợ làm vỡ đi những ký ức thiêng liêng.

Ông nói, ông nội là một chàng trai người vùng cao, hiền lành nhưng rất kiên cường. Những năm chiến tranh ác liệt, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, nhiệm vụ của đơn vị là hành quân sang nước bạn Lào để phối hợp chiến đấu và bảo vệ tuyến đường chiến lược giữa núi rừng Trường Sơn.

Cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Họ đi bộ hàng tháng trời, băng rừng, vượt suối, ngủ dưới tán cây, che mưa bằng tấm áo mỏng. Nhưng ông nội luôn kể lại trong thư rằng điều làm ông ấm lòng nhất là tình đồng đội và tình cảm của người dân Lào. Bà con bản làng thường chia cho bộ đội từng bát cơm, từng nắm muối, coi họ như người thân.

Một lần, trong một trận chiến rất căng thẳng, đơn vị của ông nội phải giữ vị trí để bảo vệ đường hành quân cho các lực lượng phía sau. Ông đã cùng đồng đội kiên cường bám trụ, dù biết nhiệm vụ rất nguy hiểm. Và rồi, trong trận chiến ấy, ông nội đã anh dũng hy sinh khi còn rất trẻ.

Ngày nhận tin, cả gia đình đau đớn vô cùng. Nhưng bà nội của ông Son luôn nói với con cháu rằng:
“Ông của các con đã ngã xuống vì Tổ quốc và vì tình nghĩa với nước bạn. Đó là sự hy sinh đáng tự hào.”

Ông Lường Văn Son kể rằng dù chưa từng được gặp ông nội, nhưng qua lời kể của bà và những người cựu chiến binh, ông luôn cảm thấy ông nội là một người rất gần gũi – như vẫn đang dõi theo con cháu.

Mỗi lần kể xong, ông Son thường nhìn lũ trẻ rồi nhẹ nhàng nói:
“Ông kể không phải để các con buồn, mà để các con hiểu giá trị của hòa bình hôm nay. Các con phải sống tốt, đoàn kết, chăm học — đó chính là cách tri ân những người đã hy sinh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn