Bài viết

Ông Mười Lửa – Tiếng Đe Búa Và Sự Tĩnh Lặng Của Mìn Đĩa

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mặt trời đứng bóng, nhiệt độ trong lò rèn của ông Mười Lửa ở ngoại ô phường Long Châu dường như tăng lên gấp bội. Ở tuổi sáu mươi bảy, thân hình gân guốc, xạm đen của ông vẫn bừng bừng sức lực. Ông vung chiếc búa tạ nặng trịch nện choang choang xuống thanh sắt đang nung đỏ rực trên đe thép, những tia lửa bắn tung tóe sáng rực cả một góc xưởng. Công việc rèn dũa nông cụ bận rộn, ồn ào và bụi bặm này tưởng chừng chỉ dành cho những người thô lỗ, nhưng ẩn sâu trong sự mạnh mẽ ấy lại là một quá khứ đòi hỏi sự tĩnh lặng tuyệt đối đến nghẹt thở. Ông Mười từng là lính công binh chuyên rà phá bom mìn tại chốt biên giới An Giang trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam.

"Làm lính bộ binh bắn trượt còn có cơ hội bắn lại, chứ lính công binh gỡ mìn thì sai lầm là không có cơ hội rút kinh nghiệm. Chỉ một cái run tay, một tích tắc lơi lỏng khi tháo kíp nổ của quả mìn đĩa hay mìn râu là đổi bằng cả mạng sống, thân thể tan tành không còn nguyên vẹn," ông Mười lau những giọt mồ hôi bằng chiếc khăn vắt vai, đôi mắt chăm chú nhìn vào ngọn lửa. Trong những năm tháng ác liệt ấy, ông đã tự tay vô hiệu hóa hàng trăm quả mìn, giành lại từng tấc đất sạch cho bộ đội tiến lên. Giờ đây, khi không còn phải nín thở trước những cỗ máy giết người giấu mình dưới đất, ông trút toàn bộ năng lượng của mình vào những nhát búa. Với nhiều người, tiếng búa nện chát chúa là sự phiền toái, nhưng với ông Mười Lửa, thanh âm ấy là biểu tượng của sự sống, bởi nó tạo ra chiếc cuốc, cái xẻng giúp người nông dân gieo mầm sống trên những cánh đồng đã vĩnh viễn vắng bóng bom mìn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn