Cựu chiến binh

ÔNG NĂM CỦA TÔI – DẤU CHÂN NGƯỜI ĐI QUA THỜI HOA LỬA

Vĩnh Long10/08/2026Đoàn xã Thanh An (Xã Thanh An)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
ÔNG NĂM CỦA TÔI – DẤU CHÂN NGƯỜI ĐI QUA THỜI HOA LỬA

Lần đầu tiên tôi biết đến Thiếu tướng Đặng Ngọc Sỹ không phải qua những trang sách lịch sử, cũng không phải qua một buổi học về truyền thống cách mạng, mà từ những câu chuyện mộc mạc của bà ngoại. Bà vẫn thường gọi ông bằng cái tên thân thương: “ông Năm”. Với tôi ngày ấy, "ông Năm" chỉ là một người họ hàng xa mà mỗi dịp giỗ họ, người lớn lại nhắc đến với niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Chỉ đến khi được đọc cuốn Chân dung tướng lĩnh Quân khu 7 của NXB Quân đội nhân dân, tôi mới hiểu rằng người mà bà ngoại luôn nhắc nhớ chính là Thiếu tướng Đặng Ngọc Sỹ – người đã dành gần như trọn cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc và xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam.

Từng dòng chữ trong cuốn sách như đưa tôi trở về những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Tôi hình dung người thanh niên quê Ô Môn, Cần Thơ năm nào đã sớm tham gia Thanh niên Tiền phong, rồi đứng vào hàng ngũ quân đội khi mới ngoài đôi mươi. Khi nhiều người cùng trang lứa còn đang ấp ủ những ước mơ bình dị, ông đã chọn con đường đầy gian khổ: cầm súng bảo vệ quê hương.

"Có những con người không chỉ sống trong ký ức của gia đình mà còn sống trong lịch sử của dân tộc."

Suốt những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp rồi đế quốc Mỹ, ông luôn có mặt ở những chiến trường ác liệt nhất của miền Đông Nam Bộ. Từ người chỉ huy cấp nhỏ, ông từng bước trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu, đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng. Điều khiến tôi xúc động không chỉ là những chiến công được ghi lại trong sách, mà còn là hình ảnh một người chỉ huy luôn sát cánh cùng đồng đội, chia sẻ từng gian khổ với chiến sĩ của mình.

Chiến tranh là những cuộc hành quân xuyên rừng, là những đêm trắng giữa tiếng bom đạn, là những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Thế nhưng, bằng lòng dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ của người chỉ huy, ông cùng đồng đội đã vượt qua biết bao thử thách, góp phần làm nên những chiến thắng quan trọng trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Điều tôi càng khâm phục hơn là sau ngày đất nước thống nhất, khi tiếng súng đã ngừng vang, ông vẫn không chọn cho mình cuộc sống nghỉ ngơi. Ông tiếp tục đảm nhận nhiều trọng trách trong quân đội, tham gia đào tạo cán bộ, xây dựng lực lượng vũ trang Quân khu 7 và thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia. Dù ở bất kỳ cương vị nào, ông cũng luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Quân đội giao phó.

Đọc về cuộc đời ông, tôi nhận ra rằng một người anh hùng không nhất thiết phải được nhắc đến bằng những mỹ từ lớn lao. Đôi khi, sự vĩ đại được tạo nên từ lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, từ sự tận tụy với đồng đội và từ tinh thần sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì độc lập, tự do của dân tộc.

Là cháu trong gia đình, tôi chưa từng có cơ hội được gặp ông vì ông đã mất từ khi tôi mới lên 5 tuổi. Nhưng qua những lời kể của bà ngoại và qua những trang sách lưu giữ cuộc đời ông, tôi cảm nhận được hình ảnh một người lính mẫu mực, giản dị và gần gũi. Với gia đình, ông là niềm tự hào. Với đồng đội, ông là người chỉ huy đáng kính. Với Tổ quốc, ông là một người con đã hiến dâng trọn tuổi thanh xuân cho hòa bình hôm nay.

Mỗi lần nhìn những tấm huân chương, huy chương được trao tặng cho ông, tôi hiểu rằng đó không chỉ là phần thưởng dành cho một cá nhân. Đằng sau mỗi tấm huân chương là biết bao mồ hôi, nước mắt, sự hy sinh và cả những năm tháng tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường. Những phần thưởng cao quý ấy chính là minh chứng cho một cuộc đời cống hiến không mệt mỏi.

Thế hệ chúng tôi may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Chúng tôi lớn lên trong những ngôi trường khang trang, được học tập, vui chơi và theo đuổi những ước mơ của mình. Có được cuộc sống bình yên ấy là nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước, trong đó có ông Năm của tôi.

Có người nói rằng thời gian sẽ làm phai mờ mọi ký ức. Nhưng tôi tin rằng, những con người đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc sẽ không bao giờ bị lãng quên. Họ vẫn hiện diện trong từng trang sách lịch sử, trong những câu chuyện của gia đình, trong màu cờ đỏ thắm tung bay mỗi dịp lễ lớn và trong niềm tự hào của các thế hệ hôm nay.

 Cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ giúp tôi kể lại câu chuyện về một vị tướng, mà còn là dịp để tôi bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với ông Năm và đối với cả thế hệ cha ông đã viết nên bản hùng ca của dân tộc bằng chính tuổi trẻ và máu xương của mình.

Tôi tự nhủ sẽ sống xứng đáng hơn với những gì các thế hệ đi trước đã trao gửi. Dù không cầm súng như ông, tôi sẽ cố gắng học tập, lao động và cống hiến bằng khả năng của mình để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó cũng là cách thế hệ hôm nay tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà ông Năm và biết bao người lính năm xưa đã gìn giữ bằng cả cuộc đời.

Ông Năm của tôi đã đi qua thời hoa lửa, còn chúng tôi hôm nay đang bước tiếp trên con đường hòa bình mà các ông đã đổi bằng biết bao hy sinh. Câu chuyện về ông sẽ luôn là niềm tự hào của gia đình và là nguồn động lực để tôi sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, với quê hương và với chính bản thân mình.

Khép lại những trang sách về cuộc đời ông Năm - Thiếu tướng Đặng Ngọc Sỹ, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất mà ông để lại không chỉ là những chiến công hay những tấm huân chương cao quý, mà còn là một di sản tinh thần vô giá: lòng yêu nước, ý chí kiên cường, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến trọn đời vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Là người cháu trong gia đình, tôi luôn tự hào khi nhắc đến ông Năm – người anh của bà ngoại tôi. Niềm tự hào ấy không khiến tôi tự mãn, mà nhắc nhở tôi phải sống xứng đáng hơn với truyền thống gia đình. Tôi hiểu rằng, thế hệ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường như ông và lớp người đi trước, nhưng mỗi người đều có một "mặt trận" của riêng mình. Đó là mặt trận của tri thức, của lao động sáng tạo, của ý thức chấp hành pháp luật, của tinh thần đoàn kết, nhân ái và khát vọng cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn