Bài viết

Ông Năm Máy Cày – Lưỡi Cày Lật Đất Và Xích Xe Kéo Pháo

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cánh đồng bao la của ngoại ô phường Long Châu, tiếng động cơ máy cày nổ rền vang, nhả ra những luồng khói đen kịt lên bầu trời xanh ngắt. Trên chiếc máy cày xới đất đang rung bần bật, ông Năm (70 tuổi) ngồi vững chãi như một bức tượng đồng, hai tay ghì chặt vô lăng, ánh mắt sắc lẹm hướng về phía trước. Những lưỡi cày bằng thép sắc bén cắm phập xuống lớp bùn lầy, lật tung từng mảng đất phù sa màu mỡ để chuẩn bị cho vụ mùa mới. Sự điêu luyện và bản lĩnh chinh phục địa hình lầy lội của người nông dân lão luyện này được hun đúc từ những năm tháng ông cầm lái chiếc xe xích ATS kéo pháo cao xạ vượt đại ngàn Trường Sơn.

Năm 1972, chàng lính trẻ vóc dáng vạm vỡ gia nhập tiểu đoàn vận tải pháo binh. Trọng trách của ông là điều khiển "con quái vật" bánh xích nặng nề, kéo theo những khẩu pháo 37 ly băng qua những cung đường trơn trượt, dốc đứng dưới làn bom tọa độ của địch. "Lái máy cày bây giờ sa lầy thì kêu máy kéo khác tới kéo, cùng lắm là nghỉ tay hút điếu thuốc. Chứ lái xe kéo pháo Trường Sơn mà sa lầy là làm bia cho máy bay giặc," ông Năm tắt máy cày, nhảy xuống bờ ruộng nhấp ngụm nước trà xanh. "Có những đêm mưa rừng tầm tã, đường trơn như đổ mỡ. Xe trượt xích suýt lao xuống vực. Mấy chục anh em pháo thủ phải hò dô lấy thân mình chèn bánh xe, lấy vai làm điểm tựa đẩy pháo. Khói khét lẹt, bùn đất văng tung tóe che kín cả mặt người. Giữ được khẩu pháo nguyên vẹn là đổi bằng cả máu và nước mắt."

Sau chiến tranh, ông Năm dùng số tiền tích cóp mua một chiếc máy cày để làm dịch vụ xới đất cho bà con. Âm thanh chát chúa của động cơ diesel từng là nỗi ám ảnh, nay lại trở thành giai điệu thân thuộc của cuộc sống mưu sinh. "Ngày xưa xích xe tui cày xới nát đất rừng để chở vũ khí diệt giặc. Bây giờ lưỡi cày tui lật tung đất bùn để gieo những hạt lúa vàng ươm no ấm. Cùng là cày xới mặt đất, nhưng một bên là tàn phá, một bên là gieo mầm sự sống. Mỗi lần nghe mùi bùn non lật lên ngai ngái, tui thấy đất đai quê mình hiền hòa, bao dung che chở cho những người lính già như tui," ông Năm vỗ tay lái chiếc máy cày bám đầy bùn đất, nụ cười rạng rỡ tỏa nắng giữa đồng chiều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn