Ông ngoại của những đứa trẻ
Sau khi nghỉ công tác, ông Nam dành nhiều thời gian cho con cháu.
Mỗi khi các cháu hỏi về thời chiến, ông không kể những điều quá khắc nghiệt. Ông kể về tình đồng đội, về những bữa cơm đơn sơ, những lá thư từ quê nhà và niềm vui khi nhận được tin gia đình.
Một lần, cháu hỏi:
“Ông có sợ không?”
Ông im lặng một lúc rồi trả lời:
“Có chứ. Nhưng khi đứng cạnh đồng đội, ông thấy mình phải cố gắng.”
Sau đó ông chỉ vào những đứa cháu và nói:
“Điều ông tự hào nhất không phải là những năm tháng chiến đấu. Điều ông tự hào nhất là hôm nay các cháu được lớn lên trong hòa bình.”
Câu nói ấy trở thành điều mà các cháu của ông luôn nhớ.


