Bài viết

Ông ngoại tôi – Đỗ Văn Chiến

Hưng Yên07/01/2026Nguyễn Thị Thu Trang (10a6)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông ngoại tôi – Đỗ Văn Chiến (cựu bộ đội ) , sinh năm 1959, đang sinh sống ở xóm 6 thôn Đa Hòa , xã Mễ Sở , tỉnh Hưng Yên . Dưới đây là bức hình hiếm hoi thời còn trẻ của ông.


Ông ngoại tôi – Đỗ Văn Chiến, sinh năm 1959, không tham gia vào những năm tháng bom đạn khốc liệt như thế hệ trước, nhưng tuổi trẻ của ông vẫn gắn liền với màu áo lính. Năm 1988, khi đất nước đã bước vào thời bình, ông lên đường nhập ngũ. Dù không phải đối mặt với tiếng súng dữ dội, nhưng với ông, quân ngũ vẫn là môi trường thử thách, rèn giũa và đầy những kỷ niệm không thể nào quên.

Ông được phân công vào bếp của đơn vị – một vai trò nghe tưởng nhẹ nhàng, nhưng lại quan trọng hơn nhiều so với những gì người ta thường nghĩ. Ông hay nói đùa: “Lính mà đói thì đánh nhau sao nổi!”, rồi cười hiền. Chính tay ông đã nấu bao bữa cơm cho những chiến sĩ trẻ đang ngày đêm luyện tập, sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Cuộc sống người lính hậu cần không ít gian nan. Những năm ấy, điều kiện còn thiếu thốn: chảo méo, nồi thủng, củi ướt, gạo đôi khi còn lẫn sạn. Có hôm trời mưa tầm tã, nước chảy ướt hết khu bếp, ông phải che tạm bằng tấm bạt cũ rồi vừa nhóm lửa vừa che khói cho khỏi bay vào khu lán. Ông kể rằng, bữa cơm có lúc chỉ là rau rừng luộc, nồi canh loãng và ít thịt kho, nhưng điều làm ông tự hào không phải là món ăn ngon mà là những nụ cười của đồng đội sau một ngày hành quân mệt nhoài.

Có những đợt huấn luyện, ông phải dậy từ ba, bốn giờ sáng để chuẩn bị cơm cho cả đơn vị trước khi họ lên đường. Ông nhớ nhất là cảnh những chiến sĩ trẻ ăn vội bát cơm nóng trong cái lạnh sương mai rồi bước đi trong tiếng gió rừng. Ông đứng nhìn theo, lòng đầy thương mến và tự nhủ: “Chỉ cần họ no bụng là được.”

Khi đơn vị có chiến sĩ lên đường ra biên giới làm nhiệm vụ, ông cũng là người chuẩn bị khẩu phần đặc biệt để họ mang theo – những gói cơm vắt nhỏ, gọn và đủ dinh dưỡng. Ông bảo rằng dù không trực tiếp cầm súng, nhưng mỗi bữa ăn ông nấu đều là một cách góp sức để đồng đội mạnh mẽ hơn khi bước vào nơi gian khổ.

Những năm tháng ấy đã rèn cho ông sự kiên trì, tỉ mỉ và lòng thương người. Trở về đời thường, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm, tự tay nấu những món ăn giản dị cho cả gia đình. Những câu chuyện bếp núc trong quân đội, ông kể bằng giọng chậm rãi mà ấm áp, như thể đó là một phần quan trọng của cuộc đời ông.

Với tôi, ông không chỉ là người ông hiền hậu, mà còn là người lính thầm lặng đã góp phần nuôi dưỡng cả một đơn vị bằng tấm lòng và đôi tay cần mẫn. Câu chuyện của ông là minh chứng rằng trong quân đội, không chỉ có những người cầm súng mới là anh hùng – những người đứng sau bếp lửa cũng mang trong mình một sự hy sinh âm thầm đẹp đến lạ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn