ÔNG NGOẠI TÔI: NGƯỜI CHIẾN SĨ GIẢI PHÓNG QUÂN
ÔNG NGOẠI TÔI: NGƯỜI CHIẾN SĨ GIẢI PHÓNG QUÂN
ÔNG NGOẠI TÔI: NGƯỜI CHIẾN SĨ GIẢI PHÓNG QUÂN
Ông ngoại tôi, một người đàn ông với mái tóc bạc phơ, đôi mắt sâu thẳm luôn khiến tôi cảm thấy ấm áp mỗi khi ngồi trò chuyện cạnh ông. Ông ngoại từng là một chiến sĩ giải phóng quân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng ấy, ông đã trải qua biết bao gian khổ, hiểm nguy nhưng ông chưa bao giờ lùi bước.
Ông kể cho tôi về những trận đánh ác liệt, về những đồng đội đã hy sinh, về những ngày tháng sống trong rừng sâu, thiếu thốn đủ thức. Ông nhớ lại những đêm không ngủ khi tiếng súng vang nổ, khi phải di chuyển liên tục để tránh bom đạn. Ông cũng nhớ về những bữa cơm tập thể, những tiếng hát ca, những bức thư gửi về từ quê hương. Ông ngoại tôi - một chiến sĩ đã góp phần làm nên lịch sử, đã chiến đấu cho độc lập của dân tộc. Ông đã chứng kiến sự hy sinh của bạn bè, của đồng đội và ông biết giá trị của hòa bình. Vì vậy, khi đất nước đã hòa bình, ông ngoại trở về quê hương tiếp tục cống hiến cho cộng đồng. Ông trồng cây, ông làm vườn giúp đỡ hàng xóm. Ông truyền lại cho con cháu những giá trị quý giá về lòng yêu nước, về tinh thần chiến đấu kiên cường. Ông dạy tôi cách sống, cách làm người, cách yêu thương và biết ơn. Tôi thích nghe ông ngoại kể chuyện, thích cảm giác được gần gũi với lịch sử. Ông là tấm gương, là nguồn cảm hứng cho tôi. Tôi sẽ tiếp tục học hỏi, tiếp tục phấn đấu để xứng đáng với những hy sinh của ông, của những người đã chiến đấu cho đất nước. Ông thường nói với tôi: "Cháu ạ, hòa bình không tự nhiên mà có, được đánh đổi bằng máu và nước mắt của nhiều người. Vì vậy hãy biết trân trọng và giữ gìn nó." Những lời nói ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, giúp tôi hiểu được giá trị của độc lập, tự do.

Huy chương của ông
Mỗi lần nhìn thấy ông ngoại, tôi lại cảm thấy tự hào và biết ơn. Tự hào vì có một ông ngoại như vậy, biết ơn vì được sống trong thời bình. Tôi sẽ cố gắng trở thành người có ích cho xã hội để ông ngoại có thể mỉm cười khi nhìn tôi.



