ÔNG NGOẠI TÔI – NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC
ÔNG NGOẠI TÔI – NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC
ÔNG NGOẠI TÔI – NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC
Ông ngoại tôi không chỉ là một người lính, mà còn là một chứng nhân của “một thời hoa lửa”.
Ông kể về những đêm không ngủ giữa rừng sâu, nơi tiếng bom thay cho tiếng gió, nơi cái chết luôn rình rập. Ông kể về những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường, về những bữa cơm thiếu thốn nhưng chan chứa nghĩa tình.
Nhưng trong ký ức của ông, không chỉ có gian khổ, mà còn có niềm tin. Niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Giờ đây, khi trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn lặng lẽ chăm sóc vườn cây, giúp đỡ xóm làng. Nhưng trong ánh mắt ông, tôi vẫn thấy ánh lửa năm xưa – âm ỉ mà bền bỉ.
Ông thường nói:
“Hoà bình không tự nhiên mà có.”
Và tôi hiểu, đó là lời nhắc nhở từ một thời không thể nào quên.



