ông Nguyễn Văn Chí
Tôi là Nguyễn Văn Chí, sinh năm 1936, quê ở thôn Phú Cường, xã Hợp Lý, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc. Tôi lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, chiến tranh kéo dài triền miên. Tuổi trẻ của tôi gắn liền với tiếng súng, với những cuộc hành quân và với niềm tin giản dị: đất nước nhất định phải thống nhất.
Năm 1957, khi mới ngoài hai mươi tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày rời quê, trong lòng không có nhiều suy nghĩ cao xa, chỉ biết rằng mình là thanh niên thì phải đi, phải góp sức cho cuộc kháng chiến của dân tộc. Từ đó, cuộc đời tôi gắn bó với quân đội suốt nhiều năm liền.
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là thời điểm ác liệt nhất của chiến tranh, là quãng đời tôi không bao giờ quên. Bom đạn dội xuống ngày đêm, hành quân liên miên, thiếu thốn đủ bề. Có những lúc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, điều giữ chúng tôi đứng vững chính là tình đồng chí, đồng đội và niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng.
Chúng tôi chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà bằng cả ý chí. Có những đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi không khỏi nghẹn ngào. Hòa bình hôm nay là được đánh đổi bằng xương máu của rất nhiều người, trong đó có những người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, tôi tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm nữa. Đến năm 1984, sau gần ba thập kỷ trong quân ngũ, tôi xuất ngũ, trở về quê hương thôn Phú Cường. Rời quân đội, tôi trở lại với cuộc sống đời thường, lao động sản xuất, chăm lo cho gia đình và góp sức xây dựng quê hương trong thời bình.
Dù đã rời xa chiến trường, nhưng những năm tháng quân ngũ vẫn theo tôi suốt cuộc đời. Nó rèn cho tôi tính kỷ luật, sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm. Tôi luôn tự hào vì mình đã từng là người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đã đi qua những năm tháng gian khổ nhất của lịch sử dân tộc.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, nhìn thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Tôi chỉ mong các cháu biết trân trọng cuộc sống hôm nay, sống có lý tưởng, có trách nhiệm, để không phụ công lao và sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.
Với tôi, được sống, được trở về, được chứng kiến đất nước hòa bình, thống nhất đã là điều hạnh phúc và tự hào lớn nhất của một người lính từng đi qua những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh.



