Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ông Nguyễn Văn Danh – Chuyện cây khế trước hiên nhà và ký ức rưng rưng về "thời hoa lửa"

Bài ký chân dung khắc họa ông Nguyễn Văn Danh (sinh năm 1958, ngụ tại ấp Hòa Bình, xã Tân Hòa) – một thân nhân liệt sĩ với lối sống mộc mạc, gần gũi. Qua những câu chuyện đời thường dung dị bên hiên nhà, bài viết lan tỏa tình yêu quê hương, sự tri ân thầm lặng và giá trị bền vững của hòa bình.

Đồng Tháp10/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về với ấp Hòa Bình, xã Tân Hòa những trưa hè lộng gió, nếu hỏi thăm nhà ông Nguyễn Văn Danh (sinh năm 1958), mấy đứa trẻ trong xóm sẽ chỉ ngay căn nhà nhỏ có giàn hoa giấy rợp bóng mát và cây khế ngọt cằn cỗi nhưng lúc nào cũng oằn trĩu quả trước sân. Ở cái tuổi ngấp nghé thất tuần, ông Danh trông vẫn quắc thước, nụ cười chân chất nở trên môi, hệt như cái tính tình bộc trực, thẳng thắn của người con miền Tây Nam Bộ.

Nhưng ít ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài bình dị, đậm chất nông dân ấy là cả một khoảng trời ký ức sâu thẳm gắn liền với "thời hoa lửa" của gia đình. Trong căn nhà nhỏ của ông, trang trọng nhất vẫn là tấm bằng Tổ quốc ghi công và di ảnh của người thân đã ngã xuống trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Với ông Danh, chiến tranh không phải là những trang sách lịch sử xa vời, mà là những vết sẹo thời gian, là khoảng trống không bao giờ bù đắp được trong tâm hồn người ở lại. Thế nhưng, thay vì chìm đọng trong nỗi đau, ông chọn cách biến nỗi nhớ thương thành sự kiên cường, sống trọn vẹn, trách nhiệm với từng ngày bình yên hôm nay.

Chuyện đời thường của ông Danh gắn liền với những việc nhỏ nhặt nhưng ấm áp nghĩa tình. Buổi sáng, ông thường thong thả pha ấm trà mạn, ngồi ngắm mấy con gà con quanh quẩn góc sân. Chiều xuống, người ta lại thấy ông lom khom chăm bón mấy luống rau sau nhà để đem chia cho bà con lối xóm. Hễ ai trong xóm có chuyện buồn vui, tối lửa tắt đèn, ông Danh thể nào cũng có mặt từ sớm, khi thì phụ giúp cái này, lúc lại động viên vài lời chân tình. Đối với ông, tình làng nghĩa xóm chính là thứ keo sơn gắn kết, là sự tiếp nối tự nhiên của tinh thần đồng cam cộng khổ từ thuở khói lửa chiến trường.

Mỗi khi có dịp ngồi quây quần cùng con cháu bên mâm cơm dưa cà đạm bạc, ánh mắt ông Danh lại thoáng buồn rồi ánh lên niềm kiêu hãnh. Ông hay nhắc về những ngày tháng gian khó mà hào hùng của thế hệ đi trước, không phải để kể công, mà để nhắc nhở con cháu biết trân trọng từng hạt gạo trắng, từng giọt nước mát và nhất là sự hòa bình đang có.

Hôm nay, giữa vùng đất Hòa Bình đang vươn mình đổi mới, hình ảnh ông Nguyễn Văn Danh bên hiên nhà rợp bóng mát cứ lặng lẽ tỏa ra thứ năng lượng ấm áp của lòng nhân ái. Ông là hiện thân của những người giữ lửa thầm lặng – những người đã đi qua giông bão để cắm rễ sâu vào đất mẹ, gìn giữ mạch nguồn truyền thống cho muôn đời sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn