Người có công giúp đỡ cách mạng

Ông Nguyễn Văn Tường – Người giữ ký ức của một miền quê

Ông Nguyễn Văn Tường, sinh năm 1935, ngụ ấp Tân Xuân, xã Tân Hòa, đã đi qua gần trọn một thế kỷ với biết bao biến chuyển của quê hương, đất nước. Những gì ông chứng kiến và ghi nhớ là những lát cắt đời thường quý giá, góp phần lưu giữ ký ức về một thời gian khó và tình nghĩa của người dân quê.

Đồng Tháp10/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu lịch sử là dòng chảy của thời gian, thì những người đã đi qua nhiều thế hệ chính là những “trang sử sống” của quê hương.

Sinh năm 1935, ông Nguyễn Văn Tường đã chứng kiến quê hương từ những năm tháng còn nhiều gian khó cho đến những ngày cuộc sống từng bước đổi thay.

Có những điều của ngày xưa tưởng như rất nhỏ: một con đường đất, một mái nhà đơn sơ, những ngày phải chắt chiu từng bữa, những người hàng xóm sẵn sàng giúp nhau khi khó khăn. Nhưng chính những điều bình dị ấy đã làm nên ký ức sâu đậm của một thế hệ.

Ông Tường đã đi qua những năm tháng mà con người không có nhiều lựa chọn ngoài việc đoàn kết, chịu khó và nương tựa vào nhau. Qua bao biến động, những giá trị ấy vẫn được ông gìn giữ như một phần của cuộc đời.

Hôm nay, khi quê hương Tân Hòa ngày càng đổi mới, ông nhìn thấy trong đó thành quả của biết bao thế hệ. Những con đường rộng hơn, cuộc sống đủ đầy hơn, thế hệ trẻ có điều kiện học tập và vươn lên – tất cả khiến ông càng trân trọng những ngày tháng bình yên hiện tại.

Ở tuổi đã cao, điều ông mong muốn không phải là kể về những gì mình đã trải qua để được nhắc nhớ, mà là để thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống hôm nay không tự nhiên mà có.

Mỗi câu chuyện được kể lại là một lần ký ức được giữ lại. Mỗi ký ức được giữ lại là một phần quê hương được trao truyền.

Từ ấp Tân Xuân, câu chuyện của ông Nguyễn Văn Tường trở thành một mảnh ghép đặc biệt của “Thời hoa lửa” – nơi một đời người trở thành chứng nhân cho những đổi thay của quê hương.

Gần một thế kỷ đã đi qua. Người có thể già đi, cảnh vật có thể đổi thay, nhưng ký ức về quê hương và tình người thì không nên bị lãng quên.

Giữ ký ức để biết mình từ đâu đến – trân trọng hôm nay để biết mình đang có gì – và trao lại những giá trị ấy cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn