Cựu chiến binh

ông nội Phạm Trung Đại 1949

Hưng Yên21/12/2025Phạm Phúc Tiến Dũng (Lớp :8B Trường :THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội em là người đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất của dân tộc – quãng đời mà ông thường gọi bằng cái tên rất đẹp nhưng cũng rất đau: thời hoa lửa. Với em, lịch sử chiến tranh không chỉ nằm trong sách giáo khoa hay những trang tư liệu khô khan, mà hiện hữu sống động qua từng câu chuyện ông kể, qua những vết sẹo hằn sâu trên cơ thể và cả trong ký ức của ông.

Ông nội em sinh ra ở một vùng quê nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi chăn trâu, cắt cỏ bình yên. Nhưng khi lớn lên, đất nước chìm trong chiến tranh, bom đạn liên miên, làng quê không còn yên ả như trước. Ông kể rằng có những ngày, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, cả làng phải bỏ chạy xuống hầm trú ẩn. Chính những hình ảnh đó đã hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.

Khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông nội em xung phong nhập ngũ. Ngày ông rời quê, bà nội tiễn ông ra đầu làng, nước mắt lặng lẽ rơi nhưng không dám khóc thành tiếng. Ông nói với gia đình rằng ông đi để đánh giặc, để sau này con cháu được sống trong hòa bình. Hành trang của ông chỉ là một ba lô nhỏ, vài bộ quần áo đơn sơ và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước độc lập.

Những năm tháng trên chiến trường là quãng thời gian gian khổ nhất trong cuộc đời ông. Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng rậm rạp, băng suối, trèo đèo, đối mặt với cái đói, cái rét và bệnh tật. Có những ngày, mỗi người chỉ được ăn một bát cơm độn khoai sắn, uống nước suối để cầm hơi. Ban đêm, các chiến sĩ ngủ trong hầm đất chật hẹp, luôn sẵn sàng bật dậy khi nghe tiếng bom nổ. Ông kể rằng, trong chiến tranh, cái chết đến rất gần, có thể chỉ cách nhau trong gang tấc.

Điều khiến ông nội em đau lòng nhất là sự hy sinh của đồng đội. Ông từng chứng kiến những người bạn chiến đấu ngã xuống ngay trước mắt mình. Có người mới hôm qua còn cười nói, kể chuyện về gia đình, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần kể đến đây, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như đang sống lại những ký ức đau thương ấy. Ông nói rằng chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng con người mà còn để lại những nỗi đau không thể nào quên trong lòng những người còn sống.

Tuy vậy, giữa khói lửa chiến tranh, tình đồng đội lại trở thành nguồn sức mạnh lớn lao. Ông kể rằng các chiến sĩ luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Khi có người bị thương, cả đơn vị cùng chăm sóc; khi thiếu thốn lương thực, mọi người sẵn sàng nhường phần ăn của mình cho đồng đội yếu hơn. Những đêm rảnh hiếm hoi, họ ngồi bên nhau, hát những bài ca cách mạng, kể chuyện quê nhà để vơi đi nỗi nhớ. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua sợ hãi, tiếp tục chiến đấu vì mục tiêu chung.

Ngày chiến tranh kết thúc, ông nội em may mắn được trở về quê hương. Nhưng ông trở về không còn là chàng trai khỏe mạnh như ngày ra đi. Trên cơ thể ông là nhiều vết thương cũ, mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Cuộc sống thời hậu chiến cũng đầy khó khăn, thiếu thốn. Ông phải bắt đầu lại từ đầu, vừa lao động sản xuất, vừa chăm lo cho gia đình. Dù vất vả, ông chưa bao giờ than trách số phận. Với ông, được sống trong hòa bình đã là một điều vô cùng quý giá.

Lớn lên bên những câu chuyện của ông nội, em càng hiểu rõ hơn giá trị của độc lập, tự do hôm nay. Những năm tháng “thời hoa lửa” của ông không chỉ là lịch sử của riêng một con người, mà là lịch sử của cả dân tộc. Em luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ cha ông, để quá khứ đau thương ấy mãi mãi chỉ còn là ký ức, nhường chỗ cho một tương lai hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn