ÔNG NỘI TÔI
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói:"Các vua Hùng đã có công dựng nước bác cháu ta phải giữ lấy nước”. Thật vậy, trong cuộc chiến cam go,trường kỳ đối đầu với một đế quốc Mỹ mạnh hơn ta về nhiều mặt. Thế hệ đi trước đã không tiếc máu xương chiến đấu vì sự nghiệp thống nhất đất nước hàng ngàn thanh niên đã lên đường nhập ngũ và ông nội tôi chẳng phải ngoại lệ.
Ông nội tôi là một cựu chiến binh đã từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ, từ nhỏ tôi đã được nghe những câu chuyện về cái thời hùng tráng trong khói lửa chiến tranh mà ông đã từng trải qua. Thái Bình nơi có những đóng góp lớn cho sự nghiệp thống nhất đất nước, tại đó nội tôi nhập ngũ vào tháng 3/1959 xuất ngũ tháng 4/1962. Khi đất nước kêu gọi nội tôi tái ngũ tháng 4/1965 và chiến đấu trong Trung đoàn 568-Sư đoàn 330, tháng 8/1966 ông và đơn vị vào Nam với nhiệm vụ chiến đấu ở chiến trường Đông Nam Bộ, trung đoàn của nội có tên gọi là Trung đoàn Đồng Nai 1. Đông Nam Bộ là chiến trường khốc liệt ở đó Mỹ thả bom và chất độc hóa học liên tục, chiến trường tàn khốc nhưng nội đã cùng đồng đội chiến đấu đến cùng. Tới tháng 7/1971 ông được quay trở lại miền Bắc, sau nhiều năm dài chiến đấu với tư cách người lính trong chiến dịch Mậu Thân 1968 ông luôn mong ngóng tới ngày thống nhất. Và rồi đúng 11h30 phút quân ta tiến vào Sài Gòn, đánh chiếm dinh độc lập, tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện nước ta được thống nhất hoàn toàn. Trong ngày đại thắng 30/4/1975 toàn dân tộc Việt Nam mở cờ trong bụng và trong lòng nội người cựu chiến binh một cảm xúc phấn khởi vô bờ của ngày đại thắng. Sau chiến tranh ông nội tôi được nhà nước truy tặng huân chương chiến sĩ giải phóng hạng 3, người có công với cách mạng. Tuy nhiên để có được chiến tích hào hùng đó là việc phải đánh đổi cả mạng sống và tương lai của cả ông và đồng đội, ông tôi sau chiến tranh bị nhiễm chất độc màu da cam cho dù như vậy những câu chuyện ông kể cho tôi vẫn luôn đậm phần hào hùng không tiếc nuối.
Trong công cuộc bảo vệ tổ quốc thế hệ đi trước đã không tiếc máu xương. Trong cuộc chiến đó đã có những người nằm xuống và những người còn ở lại. Người nằm xuống tạo nên hình hài đất nước, còn những người ở lại, những cựu chiến binh vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng đáng kính là kể lại cho thế hệ mai sau lòng yêu nước qua những câu chuyện thời hoa lửa.



