Bài viết

Ông nội và chiếc ba lô không bao giờ bỏ lại

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi đến nhà ông vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu. Ông nội của một bạn trong đoàn – năm nay đã ngoài 80 tuổi – vẫn tự tay tưới cây ngoài sân.

Chiếc ba lô cũ được ông treo ngay góc nhà. Nó đã sờn rách, bạc màu, nhưng được giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật quý giá.

“Tụi con muốn nghe chuyện thời chiến của ông,” chúng tôi mở lời.

Ông cười hiền, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ:
“Chuyện thì nhiều lắm, nhưng có một thứ ông nhớ nhất… là chiếc ba lô này.”

Ông kể, năm đó ông là bộ đội hành quân vào Trường Sơn. Mỗi người chỉ có một chiếc ba lô, bên trong là tất cả: quần áo, lương khô, thư từ gia đình. Có lần đơn vị bị bom đánh bất ngờ, cả đội phải chạy tản ra.

“Lúc đó, ông bị ngã, tưởng như không đứng dậy nổi. Nhưng ông vẫn quay lại lấy bằng được cái ba lô.”

Chúng tôi hỏi: “Sao lúc đó ông không bỏ lại cho nhẹ?”

Ông lắc đầu:
“Không phải vì đồ đạc… mà vì trong đó có lá thư của bà con. Bỏ lại là như bỏ lại một phần của mình.”

Ông im lặng một lúc, ánh mắt xa xăm.
“Sau trận đó, có người trong đơn vị không quay lại được… nhưng ba lô của họ vẫn còn. Tụi ông mang theo, giữ giùm, như giữ một lời hứa.”

Chúng tôi nhìn chiếc ba lô treo trên tường, bỗng thấy nó không còn là một vật cũ kỹ, mà là một phần ký ức sống.

Trước khi ra về, ông nói:
“Các con bây giờ không phải cầm súng, nhưng nhớ giữ lấy những gì quan trọng với mình. Đừng buông bỏ dễ dàng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn