Ông Phạm Văn Cứ: Tiếng Nạng Gỗ Gõ Nhịp Xuống Đất Phèn
Ông Phạm Văn Cứ: Tiếng Nạng Gỗ Gõ Nhịp Xuống Đất Phèn
Ở ấp Giàn Gừa, người ta quen lắm với âm thanh lộc cộc gõ đều đặn trên con đường đất mỗi buổi sớm mai. Đó là tiếng nạng gỗ của ông Phạm Văn Cứ, một người thương binh dạn dày sương gió.
Nghe mấy người lớn tuổi trong xóm kể lại, hồi đó ông Cứ thuộc đội du kích xã, thoắt ẩn thoắt hiện như rái cá dưới những tán rừng bần. Trong một lần cản bước tiến của xe bọc thép địch để đồng bào tản cư, ông đã kẹp thủ pháo xông lên. Trận ấy, làng xóm được an toàn, nhưng ông phải để lại một phần thân thể nơi vũng lầy. Trở về với chiếc nạng gỗ, ông không coi đó là sự bi kịch. Hàng ngày, tiếng nạng của ông vẫn gõ nhịp xuống lớp đất phèn Giàn Gừa như một minh chứng sống động rằng: Đôi chân có thể không còn nguyên vẹn, nhưng dáng đứng của người lính giữ đất thì ngàn đời vẫn hiên ngang.



