Ông Phạm Văn Thắng
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, bên cạnh những người lính quả cảm trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường, còn có một lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: những người dân làm nhiệm vụ tiếp tế vũ khí và lương thực. Họ không phải lúc nào cũng được nhắc đến trong những bản hùng ca chiến thắng, nhưng chính họ đã trở thành mắt xích không thể thiếu, góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của quân và dân ta.
Với ông Thắng cũng vậy,bản thân ông tuy không ra trận như bao người,nhưng lại đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc chiến.Ông tiếp tế từ vũ khí đến lương thực để đảm bảo những người chiến sĩ ấy nạp đầy năng lượng để chiến đấu và vũ khí.Ở tuyến 2,phụ trách vai trò tiếp tế và đứng phía sau giúp đỡ tuyến 1 (trực tiếp ra trận).Đường tiếp tế luôn rình rập hiểm nguy, ông và những người đồng đội cùng bà con nhân dân vẫn không nề hà gian khổ. Có người gùi gạo vượt qua những con dốc trơn trượt, vai áo sẫm màu mồ hôi.
Có người chèo thuyền trên những con sông đêm, lặng lẽ đưa hàng vào trận địa tránh sự theo dõi của quân địch. Có người đêm đêm đeo thùng đạn trên lưng, vượt qua rừng sâu núi hiểm để kịp đưa vũ khí đến tay bộ đội trước khi trận đánh nổ ra.Ông coi đấy là một niềm vui,khi cùng những người dân từ người già,phụ nữ đến những đồng đội vừa hát vừa nói chuyện cười đùa trong tiếng bom đạn nổ.
Có những đoàn dân công hỏa tuyến đã đi hàng trăm cây số, tải đạn, kéo pháo, khiêng thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.Ông nghỉ tạm trong những lán rừng, ăn vội nắm cơm khô rồi lại tiếp tục hành trình. Mỗi bước chân của ông và đồng đội đi đều in dấu tinh thần hy sinh và ý chí "tất cả vì tiền tuyến, tất cả để chiến thắng".
Ông kể,có lần đi mà xíu nữa bị bom vào người,lúc đấy,ông sợ lắm chứ nhưng lại gác lại để tiếp tục đi.Ông phải nhìn từng người đồng đội của mình ngã xuống vì dẫm phải bom,đạn bay vào,nhìn mà ông xót thương vô cùng.Đối với ông,đó không chỉ là nỗi sợ,xen vào đó là nỗi hận thù,vì khiến những người ông thương ra đi,mà thậm chí còn chẳng được chôn cất đàng hoàng,vô số người ra đi,mà chưa về được với quê hương gia đình.Ông may mắn biết bao lần mới có thể sống đến bây giờ,để kể cho chúng ta nghe,về sự ác liệt của chiến tranh,đã cướp đi những gì.
Tuy thầm lặng, nhưng sự đóng góp của họ lại vô cùng lớn lao. Nhờ có những chuyến tiếp tế kịp thời mà bộ đội ta có đủ lương thực để trụ vững trong những ngày chiến đấu ác liệt, có đủ đạn dược để phản công và giành lại từng tấc đất của quê hương. Chính họ đã nuôi dưỡng sức mạnh hậu phương, là điểm tựa tinh thần và vật chất vững chắc cho tiền tuyến.Ngày nay, khi hòa bình đã trở lại, nhắc đến những người tiếp tế vũ khí và lương thực năm xưa, ta càng thêm trân trọng và biết ơn. Họ - những con người bình dị - đã góp phần làm nên lịch sử bằng sự hy sinh không tính toán và tình yêu nước nồng nàn.Ông và những con người quả cảm ấy
xứng đáng được xem như những anh hùng thầm lặng của dân tộc.



