Cựu chiến binh

Ông Phạm Văn Thành – Một đời hoa lửa từ ruộng đồng đến chiến trường

Vĩnh Long22/01/2026Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa miền quê yên ả xã Song Lộc, tỉnh Trà Vinh – nay thuộc tỉnh Vĩnh Long – có một người lính đã trải qua cả một đời máu lửa vì Tổ quốc. Đó là ông Trần Văn Hòa, sinh năm 1950, một trong những người con ưu tú của quê hương sông nước miền Tây.

Ông Hai lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống chỉ trông chờ vào vài công ruộng. Nhưng đau đớn hơn tất thảy là biến cố khi cha ông bị giặc Mỹ bắn chết, để lại gánh nặng gia đình dồn lên đôi vai gầy của người mẹ. Một mình mẹ ông phải tảo tần nuôi đàn con thơ trong cảnh nước mất nhà tan.

Chính nỗi đau mất cha, nỗi uất hận giặc đã hun đúc trong ông ngọn lửa căm thù, và đó cũng là lý do lớn nhất khiến cuộc đời ông gắn liền với chiến tranh, với màu áo lính.

Năm ông 18 tuổi, đất nước chìm trong khói lửa, phong trào tổng động viên được phát động khắp nơi. Như bao thanh niên yêu nước thời ấy, ông Trần Văn Hòa hăng hái lên đường nhập ngũ, quyết tâm cầm súng chiến đấu chống giặc ngoại xâm.

Không kịp lớn hẳn như một chàng trai trưởng thành, ông đã sớm bước vào chiến trường, nơi tuổi trẻ của ông gắn liền với khói bom và còi báo động.

Những năm đầu trong quân ngũ, ông được điều động sang chiến trường biên giới Campuchia, nơi chiến sự diễn ra ác liệt và đầy hiểm nguy. Ông cùng đồng đội phải đối mặt với địch, với bệnh tật, với thời tiết khắc nghiệt và cả những trận phục kích không báo trước.

Tuổi trẻ của ông là những đêm hành quân xuyên rừng, những ngày đói rét, những bước chân in lên đất đỏ Campuchia – nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một làn đạn.

Năm 1970, ông được tập kết ra Bắc. Tại đây, ông lại tiếp tục bước vào những trận chiến khốc liệt chống lại bom đạn Mỹ. Những ngày tháng ấy, ông cùng đồng đội phải “giữ trận địa trong mưa bom bão đạn”, kiên cường bảo vệ vùng đất miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Những người lính tuổi đôi mươi ngày ấy không sợ hy sinh, chỉ sợ không kịp làm tròn trách nhiệm với Tổ quốc.

Năm 1971, trong một trận đánh ác liệt, ông Trần Văn Hòa bị thương nặng. Vết thương khiến ông phải điều trị trong thời gian dài. Sau đó, do sức khỏe không còn đảm bảo, ông được cho xuất ngũ, trở về quê nhà.

Nhưng chiến tranh không chỉ để lại vết thương trên cơ thể – nó còn để lại trong ông những ký ức không thể phai mờ: mất mát, đồng đội hy sinh, và cả những ngày tháng sống giữa ranh giới sinh – tử.

Dù phải rời quân ngũ sớm, ông Trần Văn Hòa vẫn giữ trọn tinh thần của người lính. Trở về quê, ông tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương, tiếp tục góp phần bảo vệ an ninh, xây dựng quê hương trong những năm tháng gian khó sau chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Phạm Văn Thành – Một đời hoa lửa từ ruộng đồng đến chiến trường | Câu chuyện thời hoa lửa