Cựu chiến binh

Ông Phùng Đức Long

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Phùng Đức Long, sinh năm 1946. Tôi sinh ra ở một miền quê có dòng sông hiền hòa chảy qua. Tuổi thơ của tôi gắn với tiếng sáo diều, những buổi câu cá cùng bạn bè và những mùa gặt rộn ràng. Dù cuộc sống còn khó khăn nhưng ai cũng tin rằng một ngày đất nước sẽ có cuộc sống yên bình.

Năm 1966, tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày lên đường, cả làng đứng kín sân đình tiễn thanh niên. Tiếng trống, tiếng hát và những lời động viên khiến tôi vừa xúc động vừa tự hào. Tôi biết mình đang bắt đầu một chặng đường mới của tuổi trẻ.

Những tháng ngày trong quân đội đã để lại trong tôi biết bao kỷ niệm. Tôi còn nhớ những buổi sáng thức dậy khi trời còn chưa hửng sáng, cả đơn vị nhanh chóng gấp chăn màn, tập thể dục rồi bước vào một ngày huấn luyện. Ban ngày luyện tập, tối đến anh em lại ngồi quây quần bên nhau kể chuyện gia đình, quê hương. Chính những câu chuyện giản dị ấy đã giúp chúng tôi vơi đi nỗi nhớ nhà.

Có lần đơn vị tôi gặp một trận mưa rất lớn, con đường hành quân trở nên lầy lội. Một đồng chí bị bong gân không thể đi nhanh. Không ai bỏ lại phía sau, chúng tôi thay nhau mang ba lô giúp anh và dìu anh suốt chặng đường. Đến nơi tập kết, ai cũng mệt nhưng tất cả đều vui vì không một ai bị bỏ lại. Đó là điều tôi luôn tự hào khi nhắc về người lính.

Năm 1969, tôi hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Tôi mang theo không chỉ những kỷ niệm đẹp mà còn cả tinh thần của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Sau này, dù làm bất cứ công việc gì, tôi cũng luôn cố gắng sống chân thành, đoàn kết và có trách nhiệm.

Đến hôm nay, điều tôi mong mỏi nhất là thế hệ trẻ sẽ tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Hãy sống trung thực, chăm chỉ học tập và biết yêu thương mọi người. Đó chính là cách thiết thực nhất để giữ gìn thành quả của hòa bình và xây dựng một đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn