Ông Phùng Văn Cầu chậm rãi xoay xoay chiếc bình tông nhôm đã móp méo
Dưới bóng cây xanh mát bên căn nhà sàn quen thuộc tại quê nhà Tuyên Quang, ông Phùng Văn Cầu chậm rãi xoay xoay chiếc bình tông nhôm đã móp méo – kỷ vật vô giá đi cùng ông qua những năm tháng gian khổ. Tiếng gió rừng xạc xào qua kẽ lá đưa người cựu chiến binh trở về thời hoa lửa tại chiến trường xưa thời chống Mỹ, nơi tuổi trẻ của ông đã dâng trọn cho độc lập, tự do của dân tộc.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Phùng Văn Cầu gạt niềm riêng, tạm biệt gia đình để bước vào cuộc trường征. Với chiếc ba lô lép kẹp trên lưng và cây súng chắc trong tay, ông hòa vào đoàn quân "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", mang theo khát vọng cháy bỏng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Đặt chân vào chiến trường Miền Nam khốc liệt – nơi đất đá bị cày xới bởi hàng ngàn tấn mưa bom bão đạn, ông Cầu cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn gian khổ. Đó là những ngày nếm mật nằm gai dưới căn hầm đất chật hẹp giữa cơn mưa bom B-52 gầm rống xé rách màn đêm, là những đợt sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức, và cả những cơn mưa rừng rã rích kéo dài thấu xương. Thế nhưng, giữa làn ranh sinh tử, tinh thần của người lính trẻ Phùng Văn Cầu vẫn kiên cường như cây rừng đại ngàn. Khi tiếng súng tiến công vang lên, ông cùng đồng đội dũng cảm bám bạt giao thông hào, mưu trí nhắm thẳng quân thù nhả đạn, giữ vững từng vị trí chiến đấu.
Kỷ niệm sâu đậm nhất trong lòng ông Cầu là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng nơi chiến trường. Giữa khói bom mù mịt, những người lính chia nhau từng ngụm nước suối quý giá, nhường nhau nửa củ sắn lùi ấm nóng giữa đêm lạnh, và sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho nhau trước làn đạn thù. Nhiều người bạn chiến đấu của ông đã vĩnh viễn nằm lại nơi lòng đất mẹ, gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ cho màu xanh bình yên hôm nay.
Chiến tranh qua đi, ngày vui đại thắng vang lên, ông Phùng Văn Cầu trở về với cuộc sống đời thường mang trên mình những vết sẹo thời gian và mái tóc nay đã điểm bạc. Thế nhưng, khí chất quả cảm cùng ký ức về thời hoa lửa nơi chiến trường chống Mỹ vẫn luôn sống mãi trong tâm khảm ông – một bản hùng ca kiêu hãnh, truyền ngọn lửa yêu nước và chí khí kiên cường cho thế hệ mai sau.



