Ông Tám Đá Bào – Tay Quay Trục Sắt Và Ổ Đại Liên Khạc Lửa
Mỗi giờ tan tầm trước cổng trường tiểu học Long Châu, chiếc xe đẩy bán siro đá bào của ông Tám (69 tuổi) lại bị vây kín bởi đám học trò nhỏ nhễ nhại mồ hôi. Chiếc máy bào đá thủ công bằng gang khối nặng nề, cũ kỹ được ông Tám dùng một tay quay tít tắp. Tiếng rào rào của lưỡi dao sắc lẹm bào vào tảng đá lạnh buốt vang lên liên hồi, tạo ra những lớp tuyết trắng xốp mịn màng. Cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp, liên tục xoay tròn tay quay một cách dứt khoát và bền bỉ của ông Tám từng là cánh tay siết cò khẩu đại liên 12,7 ly khạc lửa đỏ rực vào đội hình địch ở chiến trường biên giới Tây Nam.
Năm 1978, ông Tám là xạ thủ số một của khẩu đội trọng liên 12,7 ly. Vũ khí của ông là hung thần trên mặt đất, nhưng cũng là mục tiêu bị hỏa lực địch dội bom, nã pháo nhiều nhất. "Quay cái máy bào đá này mỏi tay chút xíu nhưng thấy tụi nhỏ cười tít mắt là hết mệt. Chứ quay nòng súng đại liên ngày xưa là khét lẹt mùi tử khí," ông Tám rưới những dải siro xanh đỏ lên ly đá bào tuyết, đưa cho một cậu bé rụt rè. "Có những trận chốt chặn, địch bu đen như kiến. Tui ôm ghì khẩu súng, đạn nổ liên thanh rung bần bật đến tức ngực, hai tai rỉ máu vì sức ép. Nòng súng nóng đỏ rực như cục than hồng, khói thuốc súng đặc quánh làm nghẹt thở. Cảm giác sinh sát nằm ngay dưới ngón tay trỏ bóp cò nó tàn khốc lắm cháu ạ."
Sau khi phục viên, người xạ thủ đại liên từ bỏ mọi thứ liên quan đến súng đạn. Ông sắm chiếc xe đẩy và cái máy bào đá thủ công, dùng chính cái cử động xoay tay liên tục ấy để mưu sinh. "Ngày xưa nòng súng tui khạc lửa nóng rát mặt để tiêu diệt kẻ thù. Nay cái máy này tui quay ra những ly đá lạnh buốt để giải khát cho đám mầm non quê hương. Sự khốc liệt của chiến tranh đã lùi xa, giờ cánh tay này chỉ muốn mang lại chút niềm vui mát lành nhỏ bé cho tụi trẻ. Nhìn tụi nó cầm ly siro đá bào mút chùn chụt, tui thấy sự hy sinh của thế hệ mình đổi lấy hòa bình là cái giá quá rẻ," ông Tám cười vang, tay lại thoăn thoắt quay vòng trục gang rào rào giòn giã.



