Cựu Thanh niên xung phong

Ông Tẩn A Gun - Cựu Thanh niên xung phong cống hiến ở Đội C7 Phong Thổ

Trong quá trình sưu tầm những câu chuyện của các cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp gặp gỡ ông Tẩn A Gun, sinh năm 1939, dân tộc Dao, hiện đang sinh sống tại xã Bản Giang, tỉnh Lai Châu. Dù tuổi đã cao, giọng nói của ông vẫn còn sang sảng, đặc biệt mỗi khi nhắc đến quãng thời gian tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ông bảo rằng, đó là một phần ký ức không bao giờ phai mờ trong cuộc đời mình.

Lai Châu17/07/2026Tẩn A Gun5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quá trình sưu tầm những câu chuyện của các cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp gặp gỡ ông Tẩn A Gun, sinh năm 1939, dân tộc Dao, hiện đang sinh sống tại xã Bản Giang, tỉnh Lai Châu. Dù tuổi đã cao, giọng nói của ông vẫn còn sang sảng, đặc biệt mỗi khi nhắc đến quãng thời gian tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ông bảo rằng, đó là một phần ký ức không bao giờ phai mờ trong cuộc đời mình.

Ông kể, năm 1972, khi đất nước vẫn đang trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và được biên chế vào Đội C7, huyện Phong Thổ. Khi ấy, ông đã ngoài ba mươi tuổi, lớn tuổi hơn nhiều đội viên khác trong đơn vị. Chính vì vậy, các anh em thường gọi ông bằng cái tên thân mật là "anh cả" của đội. Không chỉ tích cực lao động, ông còn luôn động viên, hướng dẫn những đội viên trẻ trong công việc cũng như trong cuộc sống hằng ngày.

Theo lời ông, Đội C7 được giao nhiều nhiệm vụ phục vụ xây dựng và bảo đảm giao thông tại huyện Phong Thổ. Địa hình nơi đây chủ yếu là núi cao, đường hẹp, nhiều đoạn cheo leo bên sườn núi. Muốn mở rộng một đoạn đường hay khắc phục một điểm sạt lở đều phải dựa vào sức người. Hằng ngày, các đội viên mang theo cuốc, xẻng, xà beng, búa và các dụng cụ lao động vượt núi đến nơi làm việc. Có những ngày phải đào hàng chục mét khối đất đá, có khi lại vận chuyển vật liệu bằng đôi vai qua những con đường quanh co, gập ghềnh.

Ông nhớ mãi những buổi sáng sớm khi sương còn phủ trắng các sườn núi, cả đơn vị đã tập trung nhận nhiệm vụ. Mọi người chia thành từng tổ để phát dọn cây cối, đào rãnh thoát nước, sửa chữa các đoạn đường bị sạt lở hoặc mở rộng những tuyến đường phục vụ nhu cầu đi lại của nhân dân. Công việc diễn ra liên tục từ sáng đến chiều muộn. Dù ai cũng mệt nhưng không một người bỏ dở công việc giữa chừng.

Là người nhiều tuổi hơn trong đơn vị, ông luôn nhắc nhở anh em phải đoàn kết, giúp đỡ nhau trong lao động. Có những đoạn đường dốc đứng, một người không thể khiêng nổi tảng đá lớn thì cả tổ cùng chung sức. Có đồng đội bị sốt hay mệt, mọi người lại thay nhau làm phần việc còn lại. Ông bảo, điều quý giá nhất mà lực lượng Thanh niên xung phong mang lại chính là tinh thần đồng chí, đồng đội. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp mọi người vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống nơi núi rừng.

Ông còn kể rằng, những năm ấy điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Lán ở được dựng bằng tre, gỗ và lợp lá rừng. Bữa cơm chỉ có gạo, rau rừng và ít thức ăn khô mang theo, nhưng tiếng cười thì lúc nào cũng rộn rã. Sau mỗi ngày lao động, mọi người lại quây quần bên bếp lửa, kể chuyện quê hương, hát những bài ca cách mạng. Đó là những kỷ niệm mà ông luôn gìn giữ trong ký ức.

Điều làm tôi xúc động nhất là khi ông nói về niềm vui sau mỗi đoạn đường được hoàn thành. Ông bảo, nhìn bà con trong bản đi lại thuận lợi hơn, hàng hóa được vận chuyển dễ dàng hơn, trẻ em đến trường bớt vất vả hơn, mọi người đều cảm thấy công sức mình bỏ ra hoàn toàn xứng đáng. Chính niềm vui giản dị ấy đã tiếp thêm động lực để các đội viên Thanh niên xung phong tiếp tục cống hiến.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào năm 1973, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và xây dựng gia đình. Những phẩm chất được rèn luyện trong lực lượng Thanh niên xung phong như tinh thần trách nhiệm, tính kỷ luật và ý chí vượt khó vẫn luôn được ông gìn giữ. Đến nay, ông vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng tuổi trẻ để nhắc nhở các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình và yêu quý quê hương.

Trước khi chia tay, ông Tẩn A Gun nhẹ nhàng nhắn nhủ: “Thế hệ chúng tôi đã góp sức bằng mồ hôi và tuổi trẻ để xây dựng quê hương trong những ngày còn gian khó. Hôm nay các cháu có điều kiện học tập và phát triển tốt hơn, hãy cố gắng học hành, sống đoàn kết, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Dao và luôn nghĩ đến lợi ích của cộng đồng. Có như vậy, sự cống hiến của thế hệ đi trước mới thật sự có ý nghĩa.”

Câu chuyện của ông Tẩn A Gun giúp tôi hiểu rằng, lịch sử không chỉ được viết nên bởi những chiến công lớn lao mà còn được tạo nên từ những con người bình dị, lặng lẽ cống hiến sức lực và tuổi trẻ cho quê hương. Hình ảnh người đội viên Thanh niên xung phong dân tộc Dao cần mẫn giữa núi rừng Phong Thổ sẽ mãi là một ký ức đẹp, góp phần giáo dục thế hệ trẻ về tinh thần yêu nước, trách nhiệm và ý chí vượt khó của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn