Ông tôi – Người giữ lửa ký ức đồi A1
tôi, ông nội luôn là người tôi kính trọng và tự hào nhất. Ông từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, là tổ trưởng tổ chế tạo khối bộc phá đánh vào đồi A1. Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi có cảm giác như được sống lại những năm tháng “hoa lửa” đầy gian khổ mà hào hùng của dân tộc.
Trong gia đình tôi, ông nội luôn là người tôi kính trọng và tự hào nhất. Ông từng
tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, là tổ trưởng tổ chế tạo khối bộc phá đánh vào
đồi A1. Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi có cảm giác như được sống lại những năm
tháng “hoa lửa” đầy gian khổ mà hào hùng của dân tộc. Ông kể rằng vào đầu tháng
4 năm 1954, tổ của ông nhận được mật lệnh đặc biệt sau khi gặp Đại tướng Võ
Nguyên Giáp – Tổng chỉ huy chiến dịch. Khi ấy, cuộc tấn công vào Điện Biên Phủ
vẫn chưa đạt kết quả như mong muốn. Đồi A1 là cứ điểm quan trọng do tướng
Christian de Castries chỉ huy, được xem như “pháo đài bất khả xâm phạm”. Để giành
thắng lợi cuối cùng, ta quyết định đào đường hầm, đặt một khối bộc phá lớn dưới
lòng đồi để tạo bước đột phá. Ông tôi là một trong số ít người được giao nhiệm vụ
chế tạo khối bộc phá ấy. Công việc vô cùng nguy hiểm và bí mật. Ban ngày ông
cùng đồng đội chế tạo bộc phá, ban đêm lại đào hào. Thuốc nổ được lấy từ những
quả bom chưa nổ ngoài cánh đồng Điện Biên. Ông kể rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng
có thể phải trả giá bằng tính mạng. Những cục thuốc nổ được giã nhỏ, bọc bằng vải
dù, khâu thành từng gói, rồi ghép lại thành khối lớn nặng gần một tấn. Mỗi ngày các
ông chỉ ngủ vài tiếng nhưng ai cũng làm việc với tinh thần quyết tâm cao nhất. Điều
khiến tôi cảm phục là dù sống giữa bom đạn, ông và đồng đội vẫn giữ được tinh thần
lạc quan. Trong căn hầm bí mật, họ còn trang trí lại nơi làm việc gọn gàng, tận dụng
dây dù để đan võng làm kỷ niệm. Giữa khói lửa chiến tranh, những chàng trai tuổi
đôi mươi vẫn mang trong mình niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Tối 6-5-
1954, khối bộc phá được kích nổ, mở đường cho quân ta đánh chiếm đồi A1 và góp
phần làm nên thắng lợi vang dội của chiến dịch. Khi kể đến đây, ánh mắt ông tôi vẫn
ánh lên niềm tự hào. Những câu chuyện “thời hoa lửa” của ông giúp tôi hiểu rằng
hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao mồ hôi, nước
mắt và sự hy sinh thầm lặng. Tôi tự nhủ mình phải sống có trách nhiệm hơn, học tập
chăm chỉ và trân trọng từng ngày bình yên. Bởi trong tôi luôn cháy sáng niềm tự
hào: Ông nội tôi là một chứng nhân lịch sử, người đã góp phần viết nên trang sử hào
hùng của dân tộc.



