Người có công giúp đỡ cách mạng

Ông tôi – Người lính thầm lặng sống mãi trong lòng con cháu

Khánh Hòa07/06/2026TRẦN THỊ MỸ PHÚC (Đoàn xã Vạn Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội tôi, Trần Văn Hở, sinh năm 1937 tại Diên Lâm, Khánh Hòa. Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, ông đã tham gia lực lượng du kích địa phương và trở thành chiến sĩ hậu cần thuộc Bộ Chỉ huy Khánh Hòa từ năm 1966. Với cấp bậc Hạ sĩ quan tại An dưỡng Khánh Hòa 19, ông đã dành cả tuổi thanh xuân để phục vụ cách mạng bằng tất cả lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm.

Ông thường kể rằng, người chiến sĩ hậu cần không trực tiếp đối mặt với chiến trường ác liệt như những đơn vị chiến đấu, nhưng mỗi bao gạo được vận chuyển, mỗi phần thuốc được chuyển đến đúng nơi, đúng lúc đều có thể góp phần cứu sống đồng đội và làm nên chiến thắng. Vì vậy, dù công việc âm thầm, ông luôn thực hiện với tất cả sự tận tụy và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Những năm tháng chiến tranh đã qua, ông trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, chăm lo gia đình và sống chan hòa với bà con lối xóm. Ông không bao giờ kể nhiều về những khó khăn mình đã trải qua, nhưng mỗi câu chuyện về đồng đội, về những ngày gian khổ nơi căn cứ đều khiến con cháu cảm nhận được lòng yêu nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Hôm nay, ông đã không còn bên cạnh gia đình nữa. Nhưng mỗi lần nhắc đến ông, mọi người vẫn nhớ về một người lính giản dị, chân thành và sống hết lòng vì người khác. Ông ra đi, nhưng những giá trị ông để lại vẫn còn mãi. Đó là lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, đức tính cần cù và sự hy sinh thầm lặng cho quê hương, đất nước.

Đối với con cháu, ông không chỉ là người ông kính yêu mà còn là niềm tự hào của cả gia đình. Câu chuyện cuộc đời ông sẽ luôn được nhắc nhớ như một phần ký ức đẹp, để các thế hệ mai sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự cống hiến của những người như ông.

Mỗi khi nhìn tấm ảnh cũ của ông trong bộ quân phục đã bạc màu theo năm tháng, con cháu lại thấy như ông vẫn đâu đây, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy nghị lực. Dù không còn được nghe ông kể chuyện chiến tranh hay những lời dạy bảo giản dị, nhưng hình ảnh và nhân cách của ông vẫn luôn hiện diện trong từng kỷ niệm gia đình.

Ông đã đi xa, nhưng tình yêu thương ông dành cho con cháu và những đóng góp của ông cho quê hương sẽ không bao giờ mất đi. Với gia đình, ông mãi là người ông đáng kính; với quê hương, ông mãi là người chiến sĩ đã dành cả tuổi trẻ để góp phần bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông tôi – Người lính thầm lặng sống mãi trong lòng con cháu | Câu chuyện thời hoa lửa